Phân tích truyện ngắn “ Người mẹ và Thần Chết” của nhà văn An-dec-xen.
NGƯỜI MẸ VÀ THẦN CHẾT
Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt mấy đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần Chết đã bắt nó đi.
Thần Đêm Tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà:
– Thần Chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người đã cướp đi đâu.
Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần Đêm Tối chỉ đường cho bà.
Đến một ngã ba đường, bà mẹ không biết phải đi lối nào. Nơi đó có một bụi gai băng tuyết bám đầy. Bụi gai bảo:
– Tôi sẽ chỉ đường cho bà, nếu bà ủ ấm tôi.
Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho bà.
Bà đến một hồ lớn. Không có một bóng thuyền. Nước hồ quá sâu. Nhưng bà nhất định vượt qua hồ để tìm con. Hồ bảo:
– Tôi sẽ giúp bà, nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi, cho đến khi đôi mắt rơi xuống!
Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần Chết.
Thấy bà, Thần Chết ngạc nhiên, hỏi:
– Làm sao ngươi có thể tìm đến tận nơi đây?
Bà mẹ trả lời:
– Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi!
(Theo An-đéc-xen)
BÀI MẪU THAM KHẢO
Nhà văn người Nga Sedrin đã từng nói rằng: “ Văn học nằm ngoài quy luật băng hoại, chỉ mình nó không thừa nhận cái chết” Đúng vậy! Một tác phẩm nghệ thuật có giá trị phải được rèn dũa qua thời gian, được đón nhận và đứng vững trong lòng bạn đọc. Tác phẩm “ Người mẹ và thần chết ” của nhà vănHans Christian Andersen là một tác phẩm như thế khi nó đã vượt qua sự băng hoại của thời gian và mang lại những giá trị cao đẹp về tình mẫu tử thiêng liêng.
Trong kho tàng văn học thế giới, có những tác phẩm mang lại cho người đọc những cảm xúc sâu sắc về tình mẫu tử, một trong số đó là truyện ngắn “Người mẹ” của Hans Christian Andersen. Câu chuyện kể về tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con và sự hy sinh cao cả của bà khi tìm cách cứu con khỏi tay thần chết. Nhân vật người mẹ trong truyện không chỉ là hình ảnh của tình yêu mà còn là biểu tượng của sức mạnh tinh thần vô biên, không ngừng đấu tranh vì hạnh phúc của con cái.
Người mẹ trong truyện “Người mẹ và Thần Chết” là một hình mẫu lý tưởng của tình mẫu tử. Tình yêu thương của bà dành cho con được thể hiện một cách rõ rệt ngay từ đầu câu chuyện. Khi con trai bị thần chết bắt đi, bà không ngần ngại chạy ra ngoài, đối mặt với thần chết để cầu xin con được sống. Điều này thể hiện sự yêu thương vô bờ bến của người mẹ, một tình yêu không biết mệt mỏi, không quản ngại gian khó. Mặc dù đối diện với một thế lực mạnh mẽ và lạnh lùng như thần chết, bà vẫn dũng cảm và quyết tâm, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách để cứu con. Bà không hề từ bỏ dù biết rằng đối thủ của mình là một thần chết không thể bị đánh bại.
” Trên trái đất có rất nhiều kì quan nhưng kì quan đẹp nhất là trái tim người mẹ”. Điều đặc biệt ở người mẹ trong truyện là sự hy sinh cao cả. Trong hành trình tìm con, bà đã sẵn sàng đánh đổi tất cả, kể cả mạng sống của mình. Bà không ngại ôm bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó, dù gai đâm vào da thịt, máu nhỏ xuống từng giọt. Chính sự hy sinh này khiến bụi gai nở hoa và giúp bà tiếp tục cuộc hành trình. Sau đó, bà khóc để mất đi đôi mắt của mình, đánh đổi đôi mắt để vượt qua hồ nước sâu. Sự hy sinh của người mẹ là một biểu tượng cao cả, thể hiện tình yêu thương không điều kiện, sẵn sàng chịu đựng đau đớn, mất mát để cứu con mình.
Ngoài tình yêu và sự hy sinh, người mẹ trong truyện còn thể hiện một phẩm chất kiên cường và quyết tâm. Dù đối mặt với thần chết và những thử thách không thể tưởng tượng được, bà vẫn không từ bỏ. Hành trình tìm con của bà là một cuộc chiến không chỉ về thể xác mà còn là cuộc đấu tranh về tinh thần. Bà không hề nao núng, luôn kiên định với mục tiêu duy nhất là cứu con. Chính sự kiên cường này đã giúp bà chiến thắng thần chết và mang con trở về từ cõi chết.
Trong việc xây dựng nhân vật, Andersen sử dụng những chi tiết, hình ảnh giàu ý nghĩa để làm nổi bật tình mẫu tử. Chi tiết “nước mắt của người mẹ” khi bà khóc để có thể vượt qua hồ nước sâu, hay hình ảnh “bụi gai nở hoa trong mùa đông” đều mang một thông điệp sâu sắc. Nước mắt của bà không chỉ là sự đau khổ mà còn là sức mạnh của tình yêu thương, một tình yêu có thể chiến thắng mọi nghịch cảnh. Hình ảnh bụi gai nở hoa trong mùa đông cũng là hình ảnh đẹp về sự sống và hy sinh, về khả năng biến những khó khăn thành những cơ hội mới.
Câu chuyện không chỉ là một bài ca về tình mẫu tử, mà còn là một lời nhắn nhủ về sức mạnh của tình yêu. Truyện chứng minh rằng tình yêu thương có thể vượt qua mọi rào cản, kể cả cái chết. Người mẹ trong truyện là hình ảnh đại diện cho tất cả những người mẹ trên thế giới, là biểu tượng của sự kiên cường, hy sinh và lòng quyết tâm không gì có thể lay chuyển.
Có thể nói , “Người mẹ và thần chết” là một câu chuyện cảm động về tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con. Nhân vật người mẹ trong truyện không chỉ là hình mẫu lý tưởng về tình mẫu tử mà còn là một biểu tượng của sự hy sinh, kiên cường và sức mạnh của tình yêu. Câu chuyện khẳng định rằng tình mẫu tử có thể chiến thắng tất cả, mang lại sự sống và hạnh phúc cho con cái. Đây là một tác phẩm nghệ thuật đầy ý nghĩa, giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn về giá trị của tình mẹ, đồng thời ca ngợi sự hy sinh và tình yêu không điều kiện của những người mẹ trong cuộc sống.