Đề bài: Tình mẫu tử của người mẹ điên
Bài làm
“Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc
Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát…”
Thật đúng như lời của nhà thơ Thanh Nguyên, mẹ là tất cả ,là kho báu duy nhất tồn tại vĩnh hằng trong tim mỗi con người. Mẹ là tuyệt tác của tạo hóa,là bà tiên có phép nhiệm màu và thậm chí mẹ là duy nhất khi mẹ không tỉnh táo và bình thường …Thế nhưng, những ai khi còn mẹ chắc hẳn sẽ không bao giờ cảm nhận được sự quan trọng và tình yêu của mẹ, để rồi khi ta nhận ra điều đó thì cũng chính là lúc mẹ đã không thể làm gì cho ta, cũng như ta cũng không thể làm gì cho mẹ được nữa. Đó cũng chính là tất cả những tâm tư mà tác giả của cuốn sách “Mẹ điên” muốn gửi gắm đến mỗi đứa con trên thế giới này. Mặc dù nội dung sách không quá mới lạ với mỗi chúng ta thế nhưng điều lạ rằng khi đọc sách ta lại thấy sao quá xa, có lẽ bởi vì ta chưa thấu hiểu được hết cái gọi là giá trị tình cảm, giá trị nhân văn mà tác giả quyển sách đặt trong đó. Có lẽ vì lí do đó mà quyền sách “Mẹ điên” luôn khiến ta phải thôi thúc, phải sống thật trọn vẹn, thật ý nghĩa để có thể thấu được hết cái tình, cái nghĩa mà sách mang lại.
“Mẹ điên” của tác giả Vương Hằng Tích gần như ghi lại những sự kiện có thật, được xếp vào dạng “tiểu thuyết ghi chép thật” (ký thực tiểu thuyết), nhân vật chính là gia đình người cậu của tác giả .Vương Hằng Tích là người dân tộc, nhà nghèo , học gần hết THCS thì năm 1985 rời khu tự trị tỉnh Hồ Bắc ra đi kiếm việc. Khi 15 tuổi, làm mọi việc cửu vạn rồi đi học nấu ăn, tự mày mò viết văn, chủ yếu là viết tản văn, ghi chép, tự truyện lặt vặt. Cuối năm 2004, truyện ngắn “Người mẹ điên” của anh ra đời, và đoạt giải nhất về “Văn học kính lão” toàn quốc , gây nên sự chấn động trong làng văn học Trung Quốc. Mẹ điên là một tuyển tập truyện ngắn văn học mạng được tác giả Trang Hạ dịch từ nguyên tác tiếng Hoa của các tác giả khác nhau.Với lối hành văn và cách sử dụng ngôn từ mộc mạc, giản dị, tác phẩm đã trở nên gần gủi với mỗi độc giả chúng ta bằng những thông điệp đầy ý nghĩa từ cuộc sống.
Bạn nào chưa từng nghe truyện Mẹ Điên – Một câu chuyện từng gây chấn động nền văn học
Trung Quốc, một phần nhỏ trong sách, lấy đi không ít nước mắt của hàng vạn bạn đọc thì hẳn là một sự trống vắng dành cho tâm hồn bạn. “Mẹ điên”, một câu chuyện đời thực ướt đẫm nước mắt, tôi đã đọc, đọc thật chậm…thật chậm, từng diễn biến của câu chuyện đã đánh thẳng vào tâm trí và tình cảm của tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên má…cứ tuôn … cứ tuôn … tôi chẳng hay rằng mình đã khóc. Khóc vì gì ư, có lẽ là khóc vì thứ tình cảm hiện diện trong câu chuyện kia sao mà thiêng liêng quá, sao mà bao la quá, mà cũng có lẽ là khóc cho chính bản thân mình bởi những lần lầm lỗi, những lần vô tâm với mẹ…
Câu chuyện gợi ra khung cảnh về một vùng quê nghèo khó, một vùng quê có những hủ tục, có những người mẹ chồng gia trưởng, có những con người cứ tưởng rằng trái tim họ hóa đá nhưng vẫn đầy cảm xúc tình người. Cuộc đời mẹ điên chẳng ngày nào được sung sướng, tôi muốn trách tất cả những người trong câu chuyện, trách cái làng quê nghèo đã hắt hủi người mẹ điên, trách bài nội Thụ đã có những toan tính và đối xử thiếu tình người với mẹ, trách cha Thụ nhu nhược, và trách Thụ vì đã xem mẹ mình chỉ là một con điên vô dụng, cư xử với mẹ như một kẻ thù … Thế rồi khi nhìn lại, tôi mới hiểu ra và không muốn trách ai nữa…Vì đâu mà bà nội Thụ phải làm thế? Tất cả chỉ vì cái nghèo, cái hủ tục của vùng quê Trung Quốc, nó luôn đi liền với khó lấy vợ cho con, bà nội đã làm thế bởi bà thương con trai bà, bởi bà lo sợ rằng mẹ điên không biết nuôi con, sẽ lên cơn và vứt bỏ Thụ bất cứ lúc nào, vì dù sao mẹ cũng chỉ là một người đàn bà điên mà thôi …Ngay cả Thụ, Thụ cũng thế, tôi không trách Thụ nữa, vì tôi đã hiểu được những thái độ và hành động đó, nó xuất phát từ sự thất vọng ghê gớm về người mẹ mà Thụ chưa bao giờ nghĩ rằng đó là một người điên, nếu là bạn, bạn cũng sẽ thôi. Bạn cũng sẽ sốc, bạn cũng sẽ khinh miệt, bạn cũng sẽ phải chối bỏ mối quan hệ với một mẹ điên như thế…để rồi khi nhìn lại, chính những điều đó sẽ là con dao sắc bén nhất cứa vào trái tim đang rỉ máu, dù lặng lẽ như lại vô cùng khắc nghiệt.
Bất cứ ai trong mỗi chúng ta, khi còn bé nếu có một người mẹ điên vừa bẩn thỉu, vừa vô dụng giống như Thụ, chắc hẳn bạn cũng sẽ đối xử với mẹ mình như Thụ mà thôi…Và cứ ngỡ rằng Thụ sẽ chẳng bao giờ nhận mẹ, đến tiếng gọi “mẹ” Thụ cũng chẳng bao giờ cất lên dù chỉ là trong tâm trí, sự khinh bỉ mẹ mình khi không biết phân biệt đâu là cỏ, đâu là lúa luôn luôn hiện diện trong suy nghĩ lỗi lầm của Thụ.
Thế nhưng chính cái khoảnh khắc mà bà mẹ điên tưởng chừng như vô dụng ấy vật ngã thằng
Hỷ_bạn cùng lớp với Thụ, kẻ bắt nạt con trai bà thì chính lúc ấy mọi xúc cảm trong long Thụ đều bị cú quật ngã ấy làm cho rung chuyển. , tiếng gọi “mẹ” cuối cũng đã cất lên trong tâm trí và cả lời nói, Thụ đã hiểu, Thụ cảm nhận được rồi mẹ điên ơi, Thụ đã nhận ra được tình cảm của một người mẹ là bao la thế nào.”Dù đầu óc mẹ không tỉnh táo , thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị bắt nạt…”.Mẹ luôn sẵn sàng làm bất cứ việc gì cho con, chẳng màng gian nan cực khổ, bất chấp nguy hiểm hay phải hi sinh cả mạng sống của mình cho con, mẹ cũng làm! – mặc dù những hành động đó, có thể chỉ xuất phát trong vô thức. Một câu nói làm tôi nhớ mãi: “Và thật kì lạ, hể bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. ” .Đúng thế, cho dù tâm trí mẹ hỗn loạn, đầu óc mẹ ngờ nghệch thì mãi cho đến cùng, con vẫn sẽ là ngọn sáng để mẹ hướng về, để mẹ vượt qua cái góc tối của cuộc sống.Vâng, tôi đã hiểu, hiểu cho tấm lòng của một người mẹ, mẹ có thể oằn mình chịu những đòn roi của cuộc đời, hãi hùng trước những bi kịch của bản thân nhưng sẽ không bao giờ để con phải đau đớn dù thể xác hay tinh thần bất kể là lần nào.
Thế đấy, tình yêu của mẹ luôn tỉnh táo, một người mẹ điên có thể đi bộ hàng chục cây số, xuyên nắng, xuyên tuyết, xuyên cái rét thấu đến tận xương để mang thức ăn cho con mình suốt 3 năm trời ròng rã …Nhưng cuối cùng thì sao … một kết cục đau đớn đến với mẹ …Mẹ sống mà không một ngày được hưởng sung sướng, chịu đựng mọi sự khổ cực vì con, đến chết cũng vì con. Tim tôi như thắt lại khi đọc từng dòng chữ diễn tả cái chết của mẹ: “Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề”.Mẹ chết chỉ vì đi tìm thức ăn cho con trai mình, mẹ chết vì con đã khen những trái đào dại ấy ngon, cuối cùng mẹ chết, mẹ sống, hay mẹ tồn tại, tất cả đều là do con. Ông trời ơi sao lại nhẫn tâm đến thế, có quá bất công không, khi một người mẹ suốt đời chỉ biết sống vì con mình lại phải nhận một cái chết thảm thương như thế ! Cái chết tức tưởi của mẹ, cũng là cái cảm giác mà tôi như “chết lặng” đi … Tình mẫu tử – một tình cảm thân thuộc nhất của mỗi chúng ta, nhưng có mấy ai nhận ra điều đó, thứ tình cảm thiêng liêng nhất luôn được đề cao hơn bao giờ hết. Danh dự và sự nghèo khó có thể ngăn cản, nhưng chẳng thể nào ngăn cản mãi được, bởi dây yêu thương giữa mẹ và con là không thể nào đứt.
Câu chuyện kết thúc theo một cách bi ai cho cả nhân vật lẫn người đọc như tôi. Nhớ lại đã biết bao lần cái ngông cuồng của tuổi trẻ chúng tôi đánh thẳng vào tấm lòng người mẹ, ấy mẹ mà mẹ vẫn bỏ mặc, mẹ vẫn một lòng yêu thương những đứa con của mình. Cũng chẳng đếm nổi bao lần tôi gào lên với mẹ chỉ vì bà đòi hỏi ở tôi quá nhiều, bà bắt tôi phải học thế này, phải học thế kia, bà không cho tôi làm cái này, ép tôi làm cái nọ. Nhưng tôi đã hiểu, sau khi đọc Mẹ điên xong tôi đã thấm thía cái gọi là là sự chờ mong, người mẹ chờ mong ở con họ không phải là sự báo hiếu, là tiền bạc mà con cái chu cấp cho họ sau này mà cái họ mong muốn là con họ có thể thành công cho dù có phải vào vai ác bao lần, có thể tự đứng vững trên chính đôi chân của chúng mà không cần sự thương hại của bất kì, tất cả cũng chỉ vì con họ được sống tốt.Cũng ở Mẹ điên, vào những trang cuối cùng của sách, trái tim của người đọc chúng tôi lại một lần nữa khóc òa bởi những dòng nhật kí của mẹ, dù gần gũi nhưng sao lại thấy như quá xa, có lẽ bởi vì con chưa hiểu hết được mẹ.
“Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,
Ăn cơm vãi đầy vạt áo,
Chải đầu tay bần bật run,
Đừng giục giã mẹ,
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm,
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm.”
(Viết trên tường nhà dưỡng lão)
Vâng, đọc để thấu, đọc để chìm đắm, nhưng với tôi đây lại là sự giày vò, bởi khi nhớ lại mới thấy dường như mình đã quá vô tâm đến độc ác. Bỏ qua tất cả những yêu thương trước đây mẹ dành cho mình, đạp đổ lên mọi công lao mà mẹ nuôi lớn, tôi rủ bỏ mà không một lần ngoái lại để xem mẹ thống khổ nhường nào. Mẹ tuy sẵn sàng mở rộng vòng tay cho con rời khỏi tổ ấm, cho con đối mặt với mọi khó khăn, bọc bên ngoài lớp vỏ răn dạy nặng nề.Nhưng dù sao mẹ cũng chỉ là phụ nữ, cho dù thế nào thì mẹ vẫn sẽ một mực hướng theo con, thầm lặng dõi bước theo cho đến khi mắt đã mờ, chân đã yếu, thì nhất quyết mẹ vẫn sẽ theo con. Bởi thế khi đọc những dòng viết cho mẹ, Nghe mẹ “Xin”, thấy mẹ khẩn, lúc đó trái tim con đau biết nhường nào, mẹ đã xin được ở gần con, mẹ xin con hãy dịu dàng ấy thế mà con chẳng biết, chỉ để mẹ mãi đau thôi.
Tình cảm gia đình là thế đó, là thứ tình cảm mà không ai có thể lý giải hết được, cho dù đến tận trời góc bể, cho dù rơi xuống vũng bùn của sự tuyệt vọng thì gia đình sẽ luôn là nguồn suối để ta vượt qua cái khô khóc, tàn ác của sa mạc đau khổ ấy.Đọc sách là cảm nhận hết những tình cảm thiêng liêng ấy, đọc để ta nhận ra gia đình là quí giá biết nhường nào. Hãy đọc để thấu được cái gọi là tình cảm, cái gọi là yêu thương. “Mẹ điên” mang lại cho ta sự đồng cảm, bởi ở đâu đó trong mỗi gia đình của chúng ta cũng có những người mẹ như thế. Những người phụ nữ hy sinh quên mình vì chồng con và chỉ đến khi mất mát người ta mới chợt hiểu những gì mà mình đã từng có quý giá đến chừng nào.Thực sự, truyện mang đến một cảm hứng sống rất mãnh liệt cho người đọc, không chỉ đơn giản là giúp họ hiểu về tình cảm thiêng liêng của gia đình, hay sự hi sinh không quản điều gì của hôn nhân mà ở đó, nó còn giúp ta thấu được cái hạnh phúc của những bậc làm cha me, được hi sinh vì con của mình thực sự là một điều hết sức thiêng liêng. Vì thế hãy đọc để hiểu về mẹ, để yêu thương mẹ, và sống tốt hơn vì mẹ. Đọc để thấy cuộc đời sao thật đáng sống, để thấy con người sao lại có những tình cảm đáng trân trọng thế này, và hơn hết đọc để có thể nhận thấy được tất cả tình cảm của bậc cha mẹ, để ta quí trọng, để ta nâng niu.Đọc truyện Mẹ điên để hiểu được vì sao Chế lan Viên đã viết :
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.”
Đó là bức thông điệp mà cuốn sách muốn gửi tới chúng ta ngày hôm nay.
————————————
Bài làm của bạn Huỳnh Bích Ngân, lớp 11 Chuyên Toán
(Trường THTH ĐHSP niên khóa 2015 – 2018)