Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 từ) về một vấn đề cần giải quyết trong đời sống xã hội( bảo vệ, khôi phục rừng, công cuộc chuyển đổi số và vai trò của mỗi người, văn hoá giao thông và trách nhiệm của mỗi người….).
Dàn ý chi tiết
Mở bài
Giới thiệu vấn đềcần giải quyết trong đời sống xã hội, nêu sự cần thiết phải bàn luận vấn đề.
Thân bài
– Trình bày ý kiến của bản thân về vấn đề, triển khai thành hệ thống luận điểm.
+ Luận điểm 1: Bản chất của vấn đề đời sống được bàn luận, biểu hiện của vấn đề trong thực tế xã hội (dùng lí lẽ và bằng chứng để làm sáng tỏ).
+ Luận điểm 2: Sự tác động của vấn đề đối với cá nhân, cộng đồng, đất nước theo hướng tích cực hoặc tiêu cực (dùng lí lẽ và bằng chứng để làm sáng tỏ).
+ Luận điểm 3: Trách nhiệm của mỗi người trước vấn đề (dùng lí lẽ và bằng chứng để làm sáng tỏ).
…………..
+ Nêu ý kiến trái chiều về vấn đề phản bác.
+ Đề xuất giải pháp khả thi để giải quyết vấn đề đời sống được bàn luận.
Kết bài
Khẳng định tầm quan trọng của việc nhận thức đúng và giải quyết thoả đáng vấn đề nêu ra.
Bài mẫu tham khảo 1
Nhắc đến nước sạch, ta nhắc đến những nguồn nước ngầm được đưa lên mặt đất (nước máy, nước giếng), hay nước mưa…Những nguồn nước này được sử dụng cho sinh hoạt của con người: Ăn uống, tắm giặt…, cho sản xuất mà không gây hại cho sức khỏe.
Con người có thể nhịn ăn cả tuần nhưng khó có thể nhịn uống một vài ngày. Nhận định lấy phần nào thể hiện được vai trò của nước sạch đối với đời sống. Không chỉ vậy, nhắc đến nước sạch, ta còn nhắc đến một phần tất yếu không thể thiếu trong nhiều mặt của cuộc sống.
Nước sạch dùng cho sinh hoạt hàng ngày, nước để uống, nước để rửa thực phẩm, chế biến thực phẩm, nước để tắm rửa, để lau dọn… Cơ thể người có đến hơn 70% là nước. Như vậy, nước chiếm một vai trò rất lớn đối với sự sống con người: Nước chiếm một lượng lớn trong tế bào, nước vận chuyển, đưa máu đi khắp cơ thể, nước thanh lọc thận… Không có nước sạch, rau củ quả, thịt cá cũng không được rửa sạch, khi đó con người cũng không được dùng chúng một cách ngon lành. Không có nước sạch, thực phẩm rất khó được chế biến, lúc đó biết đâu ta sẽ phải ăn sống hoặc ăn toàn đồ cháy? Có ai đó nói rằng: Nước là thứ duy nhất trên cõi đời này trong sạch. Nước trong sạch trước hết bởi chính bản thân chúng trong sạch và còn bởi nước làm trong sạch nhiều thứ. Nước để giặt giũ, nước để lau dọn, để thanh lọc…Hãy thử tưởng tượng, nước bao trùm lên mọi thứ vì lí do này hay vì lí do khác kể cả con người, khi ấy nếu nước vẫn bẩn thì mọi thứ cũng theo đó mà ô nhiễm, tanh hôi…
Nước sạch còn là yếu tố không thể thiếu để sản xuất. Nước để tưới tiêu cho nông nghiệp. Nước để giảm nhiệt máy cho công nghiệp nặng, nước để làm sạch nguyên liệu cho công nghiệp nhẹ…Nước sạch là một tài nguyên không thể thiếu cho sự duy trì và phát triển kinh tế.
Vai trò của nước to lớn là vậy nhưng tiếc thay, nước sạch lại không phải là tài nguyên vô tận. Càng đáng tiếc hơn là khi con người không bảo vệ được nước sạch vì thế mà nguồn nước sạch đang dần dần vơi cạn.
Thực tế cho thấy các mạch nước ngầm đang giảm dần. Để có được nước sạch, giếng phải đào sâu hơn vào lòng đất, có nơi sâu đến vài chục mét mà vẫn vô vọng. Lưu lượng các con sông cũng giảm dần. Ở Việt Nam trong vài năm trở lại đây, sông Hồng, sông Đuống…hay rơi vào tình trạng “sông cạn”, mực nước xuống thấp dưới mức báo động làm tàu thuyền không thể lưu thông…Đó là chưa nói đến tình trạng nước sạch bị ô nhiễm, váy bẩn. Rác thải sinh hoạt khiến những dòng sông đổi màu nhanh chóng. Chất độc hoá học làm ô nhiễm mạch nước ngầm. Đó là chưa nhắc đến tình trạng lãng phí nước sạch ở nhiều gia đình, nhiều cá nhân. Bởi sự phụ thuộc của sự sống con người, của sản xuất đối với nước sạch, khi nước sạch dần vơi cạn, đời sống con người cũng phải lên tiếng kêu cứu. Đâu cứ phải châu Phi nóng bức, sa mạc trải dài mới thiếu nước sạch. Ngay giữa lòng thành phố của nhiều quốc gia tình trạng thiếu nước cũng vẫn là vấn đề căng thẳng, nhức nhối. Hà Nội là một ví dụ sinh động, tiêu biểu cho điều đó. Những con sông ô nhiễm nặng nề như một mầm bệnh nguy hiểm nằm im chờ dịp bùng phát bệnh tật. Những làng “ung thư”, làng “u bệnh” xuất hiện trong vài năm trở lại đây là hậu quả của những mạch nước ngầm bị nhiễm độc. Rồi mùa màng bị tàn phá, kim loại bị ăn mòn…đó là hậu quả của những cơn mưa axit độc hại…
Nước sạch đang dần vơi cạn, thực tế đó như một hiểm họa đe dọa sự sống toàn nhân loại. Trái đất tự ép mình, co rúm. méo mó, ép hoài, ép hoài mới cho ra vài giọt nước hiếm hoi mỏng manh…Vài giọt ấy sao có thể ban phát sự sống cho mấy tỷ con người vẫn đang tiếp tục gia tăng?
Con người phải hành động để giữ gìn, bảo vệ nước sạch và cũng là bảo vệ chính con người. Tiết kiệm nguồn nước sạch hiện có là biện pháp trước mắt. Nhưng về lâu dài, chúng ta phải biết giữ vệ sinh; rác thải sinh hoạt, rác thải công nghiệp phải được thu gom xử lí. Bên cạnh đó bảo vệ rừng cũng là cách để thanh lọc nguồn nước bị ô nhiễm, từ đó cải hoá nước mưa axit, các nguồn nước bị ô nhiễm.
Bên cạnh nước sạch, không khí, rừng… cũng là những tài nguyên vô giá thiên nhiên ban tặng cho sự sống. Song, trước thực tế đang ngày càng vơi cạn, dần bị ô nhiễm của các loại tài nguyên, con người cần gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh lẫn nhau để cùng bảo vệ sự sống.
Bài mẫu tham khảo 2
Trong nhịp sống hiện đại, khi phương tiện di chuyển ngày càng đa dạng và mật độ tham gia giao thông ngày một đông, vấn đề văn hoá giao thông trở thành mối quan tâm lớn của toàn xã hội. Không chỉ là câu chuyện về luật lệ, văn hoá giao thông còn phản chiếu ý thức, phẩm chất và trách nhiệm của mỗi cá nhân trong đời sống cộng đồng. Chính vì vậy, bàn luận và nhận thức đúng về văn hoá giao thông là điều hết sức cần thiết trong bối cảnh hiện nay.
Trước hết, cần hiểu văn hoá giao thông là hệ thống những hành vi có ý thức, mang tính chuẩn mực của con người khi tham gia giao thông nhằm đảm bảo an toàn, tôn trọng lẫn nhau và góp phần giữ gìn trật tự xã hội. Tuy nhiên, trong thực tế, vấn đề này vẫn tồn tại nhiều bất cập. Không khó để bắt gặp những hình ảnh như vượt đèn đỏ, chạy xe trên vỉa hè, lấn làn đường, phóng nhanh vượt ẩu, sử dụng rượu bia khi lái xe hay bấm còi inh ỏi gây ô nhiễm tiếng ồn. Bên cạnh đó, không ít người còn thiếu kỹ năng xử lý tình huống, thiếu kiềm chế cảm xúc, dễ dàng xảy ra xô xát chỉ vì va chạm nhỏ. Những biểu hiện ấy cho thấy văn hoá giao thông của một bộ phận người dân vẫn còn hạn chế và đáng báo động.
Vấn đề này tác động sâu rộng đến cá nhân, cộng đồng và đất nước. Ở mức độ cá nhân, hành vi thiếu văn hoá giao thông có thể gây nguy hiểm cho chính bản thân và người khác, để lại những hậu quả nặng nề như tai nạn, thương tật, thậm chí là mất mạng. Ở phạm vi xã hội, giao thông hỗn loạn kéo theo nhiều hệ lụy: ùn tắc, ô nhiễm, tốn thời gian, ảnh hưởng kinh tế và làm suy giảm hình ảnh của một quốc gia văn minh. Trên hết, những hành vi ấy phá vỡ sự tôn trọng và niềm tin – những nền tảng quan trọng để xây dựng một cộng đồng nhân ái và tiến bộ.
Để giải quyết vấn đề văn hoá giao thông, mỗi người cần nhận thức đúng và có trách nhiệm với hành động của mình. Trách nhiệm ấy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: đội mũ bảo hiểm đạt chuẩn, không sử dụng chất kích thích khi lái xe, đi đúng phần đường, nhường đường khi cần thiết, tôn trọng người già và trẻ nhỏ, đặc biệt là tuân thủ nghiêm các quy định pháp luật. Bên cạnh đó, việc rèn luyện thái độ điềm tĩnh, cư xử văn minh khi va chạm cũng là biểu hiện của con người có văn hoá.
Tuy nhiên, vẫn có ý kiến cho rằng giao thông hỗn loạn là do cơ sở hạ tầng yếu kém, nên cá nhân khó mà thay đổi được điều gì. Ý kiến này chỉ đúng một phần. Hạ tầng có thể chưa hoàn chỉnh, nhưng ý thức và hành vi văn minh lại là yếu tố quyết định sự an toàn. Hạ tầng có tốt đến đâu nhưng con người hành xử tùy tiện thì giao thông vẫn hỗn loạn. Vì vậy, chú trọng đến văn hoá ứng xử của mỗi cá nhân vẫn là giải pháp căn cốt.
Để cải thiện văn hoá giao thông, xã hội cần phối hợp nhiều giải pháp: tăng cường tuyên truyền giáo dục trong trường học và các phương tiện truyền thông; xử phạt nghiêm minh những hành vi vi phạm; nâng cao chất lượng hạ tầng giao thông; tổ chức các chiến dịch cộng đồng nhằm nâng cao ý thức tự giác của người dân. Quan trọng nhất vẫn là sự thay đổi từ nhận thức đến hành động của từng cá nhân.
Tóm lại, văn hoá giao thông là thước đo ý thức và mức độ văn minh của xã hội. Mỗi người cần nhìn nhận đúng vấn đề và hành động trách nhiệm hơn để xây dựng một môi trường giao thông an toàn, lành mạnh. Chỉ khi mỗi chúng ta thay đổi, giao thông mới thực sự trở thành hình ảnh đẹp của một đất nước văn minh và phát triển.