1.Mở đoạn:
Giới thiệu khái quát về bài thơ (tên bài thơ, tác giả, hoàn cảnh sáng tác nếu cần).
Giới thiệu cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ (vui, buồn, cô đơn, nhớ nhung, tự hào, yêu đời,…)
2. Thân đoạn:
Chỉ ra biểu hiện của cảm xúc: Dẫn chứng các câu thơ hoặc hình ảnh thơ thể hiện cảm xúc của nhân vật trữ tình.
Phân tích cách thể hiện cảm xúc:
+ Cách sử dụng từ ngữ, hình ảnh, biện pháp nghệ thuật (ẩn dụ, nhân hóa, điệp từ,…)
+ Nhịp điệu, giọng điệu của bài thơ giúp thể hiện cảm xúc thế nào?
Làm rõ ý nghĩa của cảm xúc đó: Cảm xúc ấy thể hiện điều gì về tâm trạng, hoàn cảnh sống, tư tưởng của nhân vật trữ tình?
3. Kết đoạn:
Khái quát lại cảm xúc của nhân vật trữ tình.
Đánh giá ý nghĩa của cảm xúc ấy đối với bài thơ và tư tưởng của tác giả.
Phân tích cảm xúc nhớ nhung của nhân vật trữ tình trong bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương.
Đoạn văn mẫu:
Trong bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương, nhân vật trữ tình bộc lộ cảm xúc nhớ nhung và kính yêu sâu sắc đối với Bác Hồ. Ngay từ những câu thơ đầu, cảm xúc ấy được thể hiện qua hình ảnh “con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”, vừa giản dị vừa thân thương, gợi lên tấm lòng thành kính của người con miền Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu. Nỗi nhớ ấy càng da diết khi tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ “ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”, thể hiện sự tôn kính tuyệt đối với Bác Hồ – một mặt trời bất diệt trong lòng dân tộc. Không chỉ vậy, nhịp thơ chậm rãi, trang trọng cùng những từ ngữ mang sắc thái trang nghiêm như “giấc ngủ bình yên”, “trời xanh mãi mãi” càng làm nổi bật nỗi nhớ thương tha thiết và lòng biết ơn vô hạn của tác giả dành cho Bác. Như vậy, qua bài thơ, Viễn Phương đã khắc họa một cách chân thành và sâu sắc tình cảm nhớ thương và kính trọng của nhân dân đối với Bác Hồ – một lãnh tụ vĩ đại nhưng cũng vô cùng gần gũi.
