| DÀN Ý CHI TIẾT
A. Phần mở đầu – Giới thiệu nhân vật: + Minh: Cậu bé 14 tuổi, thông minh, tò mò và đam mê trinh thám. + Nam: Bạn thân nhất của Minh, cùng sở thích khám phá và điều tra bí ẩn. + Minh và Nam đều đang là học sinh lớp 9 trường THCS Bình An. Bởi vì hai gia đình là hàng xóm của nhau nên Minh và Nam là cặp bạn thân trí cốt từ nhỏ, bởi vậy trong những cuộc phiêu lưu và giải đố, hai anh bạn này luôn xuất hiện và đồng hành cùng với nhau. – Bối cảnh không gian, thời gian: + Không gian: Tại căng tin trường THCS Bình An – nơi dạo gần đây thường xảy ra các vụ mất đồ ăn. + Thời gian: Sau giờ tan học, các bạn học sinh xuống căng tin nghỉ giải lao và ăn trưa thì tình cờ nghe được câu chuyện của các bác bán hàng ở căng tin. – Giới thiệu chung về câu chuyện: Như bao ngày bình thường khác, sau khi kết thúc giờ học, căng tin trường THCS Bình An lại đông nghịt người. Minh và Nam cũng cùng hòa vào dòng người ấy đến căng tin để tranh thủ ăn trưa, chuẩn bị cho ca học chiều. Tại đây, hai cậu bạn đã nghe được câu chuyện bị trộm đồ của các bác nhân viên bán hàng kể lại. Họ quyết định sẽ điều tra để tìm ra thủ phạm của chuyện này. B. Phần phát triển câu chuyện Đưa ra hệ thống các sự kiện, diễn biến câu chuyện và xây dựng nhân vật có chiều sâu thông qua hành động, lời nói: 1. Sự kiện đầu tiên – Câu chuyện về tên trộm bóng đêm – “Tùng tùng tùng”. Tiếng trống trường vang lên, báo hiệu giờ học đã kết thúc. Những tốp học sinh trong các lớp ùa ra như vỡ trận, trong đó có cả Minh và Nam. – Địa điểm đông khách nhất lúc này chính là căng tin của trường. Vì là trường bán trú, nên vào mỗi buổi trưa, nơi đây lại trở nên đông nghịt, tắc nghẽn. – Minh và Nam cũng xuống canteen để ăn uống và nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ca học buổi chiều. – Khi Minh và Nam đang ăn trưa và trò chuyện cùng nhau, họ tình cờ nghe được phàn nàn của bác bán hàng về việc căng tin dạo gần đây hay bị mất, trộm một số đồ ăn. – Vốn bản tính tò mò và hứng thú với những công việc điều tra, phá án, Minh và Nam đã bắt chuyện với bác nhân viên và nghe bác tường thuật lại vấn đề. – Hai cậu bạn gợi ý cho các bác nhân viên kiểm tra camera an ninh để xem thủ phạm ăn trộm là ai. Tuy nhiên, vì camera đã cũ và video thì bị nhiễu và mờ nên không thể nhìn rõ thủ phạm. Thêm vào đó, thủ phạm ra tay vào ban đêm, không có người canh giữ nên dẫn đến việc xác định càng khó khăn hơn. – Sự việc đã diễn ra được gần một tuần, vậy nên Minh và Nam quyết định điều tra thủ phạm để ngăn tình hình này tiếp tục xảy ra. 2. Diễn biến tiếp theo – Lần theo manh mối – Ngày thứ nhất truy tìm manh mối: + Sau giờ học buổi chiều ngày hôm đó, Nam và Minh quay lại căng tin để bắt đầu cuộc điều tra. Đôi bạn hỏi thăm các bác nhân viên kỹ hơn về tình tiết của mấy ngày bị trộm trước. + Theo như lời các bác nhân viên tường thuật lại, ca tối của các bác kết thúc lúc 20h00, sau đó là thời gian dọn dẹp và ra về. Mỗi khi ra về, các bác đều luôn đóng kín và khóa tất cả các cửa một cách cẩn thận. Ổ khóa của căng tin cũng không có dấu hiệu bị sứt, mẻ hoặc bị cắt, cưa. Hai cậu bạn nghe vậy và suy đoán rằng có rất ít khả năng tên trộm đi vào bằng các đường cửa sổ hay cửa chính. Như vậy phải có một con đường khác mà tên trộm có thể thông qua đó đi vào. + Minh và Nam tiến hành đi xung quanh căng tin từ mặt trước ra đến mặt sau để phát hiện những điều bất thường không thì thấy được có một lỗ hổng trên tường mặt sau của căng tin, cách mặt đất khoảng 2m. Đôi bạn cùng vào lại căng tin để hỏi về cái lỗ hổng. Hóa ra đó là chỗ để lắp quạt hút mùi. Tuần vừa rồi quạt bị hỏng, nên các bác đã tháo ra để mang đi sửa nên mới có một lỗ hổng to như vậy. + Minh và Nam mượn các bác một cái ghế cao, trèo lên để quan sát gần hơn cái lỗ. Sau một hồi xem xét, họ thấy xung quanh miệng lỗ có những vết cào xước cùng một vài mẩu đồ ăn vụn còn sót lại trên miệng tường. + Với kích thước của lỗ hổng, cùng những manh mối thu được, Minh và Nam đưa ra kết luận kẻ trộm đồ ăn chắc chắn là một con vật nào đó đang ở trong trường. – Ngày thứ hai theo dõi tình hình: + Ngày tiếp theo quay lại căng tin, đôi bạn tập trung vào khai thác manh mối đến từ lỗ hổng trên tường. Đêm qua trời mưa rất to, nên nếu tên trộm tiếp tục đến trộm đồ ăn thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết. + Theo suy luận đó, quả nhiên họ đã phát hiện ra trên lỗ hổng máy hút mùi đã có những manh mối mới so với hôm qua. Tại đây đã xuất hiện thêm một số dấu chân rất lạ in lại trên vách vì dính phải đất bùn. + Lần theo dấu vết mà kẻ trộm đã để lại, Minh và Nam tìm được đến một bụi cây cách căng tin không xa, đi về phía cổng trường. Tại đây, họ đã tìm thấy một số món đồ đã bị cào, xé nát ra. Dù không còn nguyên vẹn, nhưng họ cũng đoán được đây là đồ ăn trộm ở căng tin mà thủ phạm đã để lại. Tuy nhiên, để xác nhận chắc chắn một lần nữa, họ vẫn về lại căng tin để hỏi thăm và đã được các bác bán hàng ở đây xác nhận đúng là những món đồ bị trộm đi trong mấy ngày vừa rồi. + Đôi bạn lại cùng nhau quay lại hiện trường nơi thủ phạm để lại chứng cứ. Sau một hồi xem xét và lục lọi tìm kiếm, Nam vô tình phát hiện ra một nhúm lông màu vàng còn mắc lại phía bên trong bụi cây này. Minh và Nam xem xét nhúm lông một hồi lâu, rồi cả hai chợt vỡ lẽ ra. Chân tướng tới đây đã sắp được phơi bày. 3. Trình bày cách thức để đi đến kết luận của các nhà điều tra – Từ những suy luận và manh mối mà cả hai tìm được, Minh và Nam cùng tìm đến bác An bảo vệ ở cổng trường. Bác An có nuôi một chú mèo mướp màu vàng, rất tinh nghịch và láu cá. Thấy Minh và Nam đến, bác An niềm nở tiếp chuyện. – Từ chỗ của bác An, họ biết được rằng chú mèo mướp của bác sáng nay đã về tổ với bộ lông bị ướt và bẩn. Bác An nghĩ chắc nó đã đi nghịch ngợm ở đâu đó về nên đã tắm rửa sạch sẽ cho nó. – Minh và Nam nghe thấy vậy liền tiến đến ổ của chú mèo. Sau một hồi chơi và đùa giỡn, họ phát hiện bên dưới ổ đệm của chú có rất nhiều mẩu thức ăn vụn, khớp với những đồ ăn mà căng tin bị lấy cắp đi trong mấy ngày vừa qua. – Xâu chuỗi lại mọi tình tiết, chứng cứ và sự kiện, hai người đã có thể kết luận chính xác rằng thủ phạm ăn trộm đồ ăn ở căng tin không ai khác chính là chú mèo này. – Minh và Nam kể chuyện này lại cho bác An và tường thuật lại cho các bác bán hàng ở căng tin nghe. Bác An đã gửi lời xin lỗi và bồi thường lại chỗ đồ ăn mà chú mèo nhà bác đã cắp mất đi. Các bác ở căng tin cũng vô cùng vui vẻ, họ đã không còn lo chuyện căng tin bị mất đồ nữa về sau này. C. Phần kết thúc – Minh và Nam sau khi phá giải được câu chuyện thì đã rất vui và hạnh phúc vì đã làm được một điều gì đó có ích. Căng tin lại tiếp tục nhịp sống bận rộn và tấp nập học sinh ra vào như thường ngày. Để cảm ơn đôi bạn vì đã tìm ra được thủ phạm ăn cắp, các bác ở căng tin đã tặng cho cả hai phiếu ăn miễn phí trong tuần này. – Cả hai đã thầm cảm ơn con mèo của bác An vì đã mang lại cho họ trải nghiệm trinh thám đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của mình, và trân trọng hơn những ngày tháng cấp hai đẹp đẽ. |
BÀI VIẾT THAM KHẢO KHỚP DÀN Ý CHI TIẾT
ienCUỘC HÀNH TRÌNH TRUY TÌM TÊN TRỘM BÓNG ĐÊM
“Tùng, tùng, tùng”. Tiếng trống trường vang lên, báo hiệu giờ học đã kết thúc. Như bao ngày bình thường khác, sân trường Trung học Cơ sở Bình An lúc này lại đông nghịt người. Những tốp học sinh cùng nhau ùa ra giống như một đợt sóng thủy triều đang ào ào lao tới. Có lẽ vì mùa hè tháng 5 năm nay quá khắc nghiệt, nóng nực, nên ai cũng mong nhanh chân nhanh tay đi vào trong những khu vực râm mát hoặc có gió của điều hòa.
– Xuống căng tin không Nam ơi? – Minh quay mặt sang phía Nam, vừa cất sách vở vào cặp, vừa cất tiếng hỏi.
– Xuống chứ! Nóng như thế này chỉ có căng tin là sự lựa chọn tốt nhất thôi. Chờ Nam một chút, Nam xong liền. – Nam cười đùa rồi đáp lại Minh.
Sau khi dọn dẹp đồ đạc và sách vở xong xuôi, cả hai đã cùng nhau di chuyển nhanh chóng xuống căng tin trường để kiếm cho mình một chỗ ngồi mát mẻ, thưởng thức bữa trưa và tám chuyện hàng ngày.
Nam và Minh vốn là hai người bạn thân lớn lên từ nhỏ với nhau. Cả hai đều thông minh, thích tò mò, và có chung một niềm đam mê với những câu chuyện trinh thám.Vậy nên, những câu chuyện của hai cậu bạn này thường xoay quanh những câu chuyện giải án ly kì. Hôm nay, khi đang ăn trưa và bàn về vụ án mới trong tập truyện tranh nổi tiếng “Thám tử lừng danh Conan”, họ bỗng nghe được tiếng bác nhân viên ở căng tin phàn nàn.
– Mấy ngày hôm nay căng tin hay mất, trộm đồ ăn quá mọi người ạ! Cứ đà này rồi chúng ta không khéo bị đuổi việc mất.
– Đúng đấy chị ạ! Em cũng sợ mất đi công việc này, mà ai lại thất tâm thất đức thế không biết, có vài ba gói đồ ăn thôi mà cũng trộm cho bằng được. – Một người khác nói chen vào, giọng bất lực.
Nghe phong phanh câu chuyện, sự hứng thú và tò mò của hai cậu bạn bỗng nổi lên. Họ ra tiếp chuyện với các bác nhân viên bán hàng
– Bác ơi, hay bác thử kiểm tra camera an ninh xem ạ, biết đâu tên trộm sẽ bị lọt vào khung hình. – Minh nhanh nhảu nói.
– Bác cũng đã kiểm tra rồi cháu ạ. Tuy nhiên, vì camera đã cũ và video thì bị nhiễu và mờ nên không thể nhìn rõ thủ phạm. Thêm vào đó, thủ phạm ra tay vào ban đêm, không có người canh giữ nên các bác cũng phải chịu thôi! Việc này cũng đã tiếp diễn được gần một tuần nay rồi. – Một người bán hàng lên tiếng.
Thấy được sự bất lực đằng sau tiếng thở dài của các bác bán hàng, Minh và Nam vừa thương và bất bình với hành động xấu xa này của tên trộm. Vì vậy, hai cậu bạn quyết định điều tra thủ phạm để ngăn tình hình này tiếp tục xảy ra.
Buổi chiều hôm đó, sau giờ tan học, Nam và Minh quay lại căng tin để bắt đầu cuộc điều tra. Họ hỏi thăm các bác nhân viên kỹ hơn về tình tiết của mấy ngày bị trộm trước. Theo như lời các bác nhân viên tường thuật lại, ca tối của các bác kết thúc lúc 20h00, sau đó là thời gian dọn dẹp và ra về.
– Mỗi khi ra về, các bác đều luôn đóng kín và khóa tất cả các cửa một cách cẩn thận. Ổ khóa của căng tin khi các bác đến ngày hôm sau cũng không có dấu hiệu bị sứt, mẻ hoặc bị cắt đi các cháu ạ. – Một người trong số đó cho hay.
Hai cậu bạn nghe vậy và suy đoán rằng có rất ít khả năng tên trộm đi vào bằng các đường cửa sổ hay cửa chính. Như vậy phải có một con đường khác mà tên trộm có thể thông qua đó đi vào. Theo lý đó, Minh và Nam tiến hành đi xung quanh căng tin từ mặt trước ra đến mặt sau để phát hiện những điều bất thường không thì thấy được có một lỗ hổng trên tường mặt sau của căng tin, cách mặt đất khoảng 2m. Nhận thấy vị trí này có điều gì đó khả nghi, Minh và Nam vào căng tin để hỏi lại các bác nhân viên thì được biết đó là cái lỗ để lắp quạt hút mùi.
– Đó là cái lỗ hổng để lắp quạt hút mùi cháu ạ. Tuần vừa rồi, quạt bị hỏng nên các bác đã đem đi sửa mất rồi.
Nghe thấy lời phản hồi của các bác, đôi bạn nhận ra cái lỗ hổng đó cũng đã để hở được gần một tuần, trùng khớp với thời gian căng tin bắt đầu bị trộm cắp. Xem xét một hồi lâu, Minh và Nam quyết định mượn các bác một cái ghế cao, trèo lên để quan sát gần hơn cái lỗ. Họ thấy xung quanh miệng lỗ có những vết cào xước cùng một vài mẩu đồ ăn vụn còn sót lại trên miệng tường. Điều này không thể do con người gây ra. Với kích thước của lỗ hổng, cùng những manh mối thu được, hai cậu bạn đưa ra kết luận kẻ trộm đồ ăn chắc chắn là một con vật nào đó đang ở trong trường.
Cuộc điều tra cứ thế tiếp tục cho đến ngày hôm sau khi quay lại căng tin, Minh và Nam một lần nữa đến khu vực lỗ hổng trên tường để khám nghiệm và tìm ra thêm phát hiện mới. Bởi vì đêm qua một trận mưa lớn đã xảy ra, nên nếu tên trộm tiếp tục đến trộm đồ ăn thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Theo suy luận đó, quả nhiên họ đã phát hiện ra trên lỗ hổng máy hút mùi đã có những manh mối mới so với hôm qua.
– Này Minh, cậu có để ý thấy chỗ bức tường có lỗ hổng này khác gì hôm qua không? – Nam quay sang Minh đang đăm chiêu, liền hỏi.
– Có cái gì vậy? – Minh tò mò đáp.
– Cậu nhìn kìa. Hôm nay đã xuất hiện thêm một số dấu chân rất lạ. Chẳng phải hôm qua khi chúng ta bắc ghế trèo lên xem, đâu thấy có những vết chân này đâu đúng không?
– Ừ nhỉ! Chắc có lẽ ông trời đang giúp chúng ta tìm ra sự thật của vụ trộm cắp này rồi! – Minh cười khà khà đáp lại.
Lần theo dấu vết mà kẻ trộm đã để lại, Minh và Nam tìm được đến một bụi cây cách căng tin không xa, đi về phía cổng trường.
– Bụi cây này bị che khuất sau hàng cây phượng vĩ đã già nên rất khó để phát hiện. Quả là một chỗ lý tưởng để lẩn trốn! – Nam thầm nghĩ trong đầu nể phục.
Tại đây, họ đã tìm thấy một số món đồ đã bị cào, xé nát ra. Dù không còn nguyên vẹn, nhưng họ cũng đoán được đây là đồ ăn trộm ở căng tin mà thủ phạm đã để lại tại hiện trường. Tuy nhiên, để xác nhận chắc chắn một lần nữa, họ vẫn về lại căng tin để hỏi thăm và đã được các bác bán hàng ở đây xác nhận đúng là những món đồ bị trộm đi trong mấy ngày vừa rồi.
Chứng cứ và hang ổ của tên trộm đang ở ngay trước mắt, cùng với lời khẳng định chắc nịch đến từ bác nhân viên, Minh và Nam lại càng có thêm hứng khởi, kích thích. Đôi bạn cùng nhau quay lại hiện trường nơi thủ phạm để lại chứng cứ. Sau một hồi xem xét và lục lọi tìm kiếm, Nam vô tình phát hiện ra một nhúm lông màu vàng còn mắc lại phía bên trong bụi cây này.
– A! – Nam buột miệng hết toáng lên làm Minh giật mình thảng thốt.
– Có chuyện gì vậy Nam. – Minh nhanh chóng đi qua phía Nam, vừa đi vừa hỏi với giọng điệu gấp gáp, vội vàng.
– Cậu xem tớ phát hiện được gì này! – Nam mở lòng bàn tay của mình ra: một nhúm lông màu vàng. Có lẽ, đó là bộ lông của tên trộm nhí đã vô tình bỏ quên lại tại bụi cây này. Minh và Nam xem xét nhúm lông một hồi lâu, rồi cả hai chợt vỡ lẽ ra. Cả hai đều không nói với nhau điều gì, họ nhìn vào mắt nhau, mỉm cười với một gương mặt tràn đầy tự tin rằng đã tìm ra được hung thủ. Chân tướng tới đây đã sắp được phơi bày.
Từ những suy luận và manh mối mà cả hai tìm được, Minh và Nam cùng tìm đến bác An bảo vệ ở cổng trường. Bác An có nuôi một chú mèo mướp màu vàng, rất tinh nghịch và láu cá. Thấy Minh và Nam đến, bác An niềm nở tiếp chuyện.
– Ồ! Lâu lắm rồi mới thấy hai đứa lại chỗ bác chơi. Vào đây, vào đây, bác cháu mình cùng ngồi nói chuyện! – Bác An giọng hớn hở, vui tươi như bắt được thấy vàng. Có lẽ, vì cách biệt tuổi tác mà ít có bạn học sinh nào đến trò chuyện cùng với bác. Minh và Nam là một trong số ít đó.
Từ chỗ của bác An, họ biết được rằng chú mèo mướp của bác đã được nuôi và chăm sóc tại trường này suốt 6 năm nay rồi. Sáng nay, khi vừa tỉnh dậy, Bác thấy chú mèo mướp kia đã về tổ của mình với bộ lông bị ướt sũng và đầy bùn đất. Nghĩ nó chắc đã đi nghịch ngợm ở đâu đó, bác An đã tắm rửa lại sạch sẽ cho chú để phòng bệnh cảm ở thú nuôi sau này. Minh và Nam nghe thấy vậy liền tiến đến ổ của chú mèo. Họ phát hiện tổ của chú to hơn so với những lần trước họ đến chơi và ghé thăm. Thấy vậy, Minh và Nam tạo cơ hội để chơi và đùa giỡn, dụ chú mèo kia ra khỏi tổ. Sau khi đã dụ chú ra khỏi tổ thành công, họ phát hiện bên dưới ổ đệm của chú có rất nhiều mẩu thức ăn vụn, khớp với những đồ ăn mà căng tin bị lấy cắp đi trong mấy ngày vừa rồi.
Xâu chuỗi lại mọi tình tiết, chứng cứ và sự kiện, Minh và Nam cuối cùng đã có thể kết luận chính xác rằng thủ phạm ăn trộm đồ ăn ở căng tin không ai khác chính là chú mèo này. Nam kể lại câu chuyện cho bác An nghe.
– Vậy à! – Bác An lúng túng một hồi rồi đáp – Bác thật không ngờ con mèo bác nuôi lại nghịch ngợm đến thế. Bác xin lỗi các cháu vì đã để các cháu phải mất công vất vả như này. Chút nữa bác sẽ qua căng tin xin lỗi và đền bù cho các bác bán hàng nhé!
Thủ phạm đã được phơi bày, Minh và Nam tường thuật lại cho các bác bán hàng ở căng tin nghe. Bác An cũng đã gửi lời xin lỗi và bồi thường lại chỗ đồ ăn mà chú mèo nhà bác đã cắp mất đi. Các bác ở căng tin cũng vô cùng vui vẻ, họ đã không còn lo chuyện căng tin bị mất đồ về sau nữa.
– Vậy là chúng mình cũng đã phá giải được một vụ án rồi đó nhỉ. Chắc sau này mình sẽ trở thành thám tử chuyên nghiệp như Conan đó, cậu có nghĩ vậy không? – Minh với vẻ mặt hớn hở, giọng vui đùa cùng trò chuyện với Nam.
– Ừ, mình cũng mong như thế! – Nam đáp lại, rồi cả hai cùng cười ha ha thật lớn trên đường đi về nhà.
Sau câu chuyện đó, Minh và Nam đã rất vui và hạnh phúc vì đã làm được một điều gì đó có ích. Căng tin lại tiếp tục nhịp sống bận rộn và tấp nập học sinh ra vào như thường ngày. Để cảm ơn đôi bạn vì đã tìm ra được thủ phạm ăn cắp, các bác ở căng tin đã tặng cho cả hai phiếu ăn miễn phí trong tuần này. Nhận được phần thưởng không ngờ, cả hai đã thầm cảm ơn con mèo của bác An vì đã mang lại cho họ trải nghiệm trinh thám đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của mình. Đồng thời họ cũng trân trọng hơn những ngày tháng cấp hai đẹp đẽ.
