| DÀN Ý CHI TIẾT
A. Phần mở đầu – Giới thiệu nhân vật: + Hoàng và Vân: đôi bạn thân cùng chơi với nhau từ hồi tiểu học. Cả hai đều lớn lên tại Tổ dân phố 12, và có chung sở thích yêu động vật, thích khám phá và điều tra những điều bí ẩn. + Ông Sáu: là một ông lão đã ngoài 60, rất hiền từ và đôn hậu, quý mến trẻ con và có nuôi một chú chó cưng. + Misa: chú chó cưng của ông Sáu. – Bối cảnh không gian, thời gian: + Không gian: Tại khuôn viên vườn nhà của ông Sáu – nơi ông đã xây cho chú chó của mình một chiếc tổ xinh xắn. + Thời gian: Vào một buổi chiều cuối tuần trong dịp nghỉ hè, Hoàng và Vân qua nhà ông Sáu để vui chơi và nói chuyện cùng ông lão. – Giới thiệu chung về câu chuyện: Trong một chiều qua nhà ông Sáu chơi nhân dịp nghỉ hè, Hoàng và Vân phát hiện ra không thấy chú cún Misa xuất hiện nữa. Sau khi hỏi thăm ông Sáu, đôi bạn mới biết Misa đã bị mất tích vào buổi sáng cùng ngày, ông cũng đã đi tìm xung quanh nhưng không có tung tích nào. Misa bình thường là một chú chó ngoan, nghe lời chủ, nó sẽ không tự nhiên biến mất một cách đột ngột như vậy. Nhận thấy được sự việc không đơn giản, Hoàng và Vân bắt đầu công cuộc điều tra việc mất tích của Misa. B. Phần phát triển câu chuyện Đưa ra hệ thống các sự kiện, diễn biến câu chuyện và xây dựng nhân vật có chiều sâu thông qua hành động, lời nói: 1. Sự kiện đầu tiên – Chú chó bị mất tích – Một buổi chiều nọ, Hoàng và Vân rủ nhau qua nhà ông Sáu chơi như thường lệ. Nhà ông Sáu có một cái vườn đẹp lắm, lại có một chú cún dễ thương, nên bọn trẻ thường hay ghé qua chơi mỗi ngày. – Sau khi qua nhà ông Sáu, việc đầu tiên đôi bạn làm chính là phụ ông dọn dẹp lại khoảng vườn nhỏ, giúp ông một số việc nhà, rồi Hoàng cùng Vân mới thong thả ngồi trò chuyện, vui chơi. – Tuy nhiên, khi đang đắm mình vào thiên nhiên dễ chịu trong khu vườn nhà ông Sáu, bỗng họ nhận ra dường như có điều gì đó thiếu vắng. Đó chính là sự có mặt của Misa. Bởi bình thường khi Hoàng và Vân đến chơi, Misa đều ra quấn quýt lấy hai người họ và cất tiếng chào mừng. – Đôi bạn liền hỏi thăm về Misa ở chỗ ông Sáu thì biết được Misa đã bị mất tích vào sáng hôm nay. Mới đầu ông còn tưởng nó ra ngoài đi dạo chưa về, nhưng đến buổi trưa vẫn chưa thấy Misa quay lại. Ông đã đi hỏi thăm xem có ai thấy Misa đâu không ở xung quanh, tuy nhiên cũng vô vọng. – Hoàng và Vân rất hiểu Misa. Đó là một chú chó hiểu chuyện và rất yêu thương và nghe lời chủ của mình, không có lý do nào để Misa biến mất không một dấu vết như vậy. Cùng với sự buồn rầu, lo lắng, nhớ nhung Misa đang hiện diện trên gương mặt của ông Sáu, hai người bạn quyết tâm đi tìm lại chú chó và tìm ra bí mật đằng sau vụ mất tích này. 2. Diễn biến tiếp theo – Lần theo manh mối – Chiếc thẻ tên bị đánh rơi: + Sau khi đưa ra quyết định, Hoàng và Vân bắt tay ngay vào việc điều tra để tránh việc các manh mối hiện có sẽ biến mất và khó khăn hơn trong việc điều tra. + Hai bạn cùng chia ra tìm kiếm tại các nẻo đường từ nhà ông Sáu ra ngoài khu phố để tìm hướng mà Misa có thể bị mất tích tại đó. Tình cờ, cách nhà ông Sáu khoảng một cây số, trên con đường hướng về phía ngoại ô, Vân tìm ra chiếc thẻ tên bằng bạc có khắc hai chữ Misa bị đánh rơi. Đây chính là chiếc thẻ tên mà ông Sáu đã tặng cho Misa khi đón nó về nhà. + Theo manh mối đó, Hoàng và Vân tiếp tục truy vết theo con đường chiếc thẻ tên bị đánh rơi. Được một lúc, họ vô tình phát hiện ra chiếc vỏ xúc xích dành cho thú nuôi – món ăn vặt mà Misa thích nhất. Lúc đầu họ cũng không để ý, nhưng khi đi tiếp và phát hiện ra chiếc vỏ thứ hai, họ đã nảy ra trong đầu suy nghĩ có thể Misa đã bị một kẻ nào đó bắt cóc bằng cách dụ dỗ bằng loại thức ăn này. – Người đàn ông bí ẩn: + Họ truy tìm xem còn dấu vết nào khả nghi không cho đến khi đi tới một ngã ba. Tại đây, họ bị mất dấu hoàn toàn. Bởi vậy, Hoàng và Vân chia nhau hỏi thăm người dân xung quanh đó với hi vọng sẽ có người nào đó có thông tin hữu ích cho cuộc điều tra này. + May mắn thay, trong số những người được hỏi, có một người trong khi đi tập thể dục sáng nay đã một người đàn ông lạ mặt, độ tuổi trung niên, cao dong dỏng, bị tật ở một bên tay, đang ôm trong tay một chú chó corgi màu nâu vàng. Hoàng và Vân nhận ra ngay, đó chính là Misa, vì trong cả khu phố này chỉ nhà ông Sáu là nuôi loại chó ấy. + Đôi bạn hỏi han xem hướng đi của người đàn ông lạ mặt đó là về đâu, tuy nhiên người kia cũng không biết rõ nữa. Hai người trở về nhà ông Sáu, kể cho ông nghe câu chuyện và hứa sẽ giúp ông tìm lại chú chó yêu quý của mình. – Bức thư kì lạ: + Ngày hôm sau, Hoàng và Vân quay lại nhà ông Sáu. Lúc này, ông Sáu đưa cho họ xem một bức thư kì lạ. Bức thư này được ông Sáu phát hiện vào buổi sáng hôm nay, khi đang lau dọn chiếc tổ nhỏ của Misa ngoài vườn để chờ ngày chú cún nhỏ trở về. + Vào hôm qua, ông Sáu không hề phát hiện bức thư này, có thể nó vừa được một ai đó để vào bên trong rạng sáng hôm nay. Nội dung của bức thư thì càng kì lạ hơn. Trong bức thư ghi rằng ông Sáu không cần lo lắng, chú chó của ông không bị bắt để bán thịt. Misa sẽ được chăm sóc tốt, và khuyên ông Sáu từ bỏ chú chó đi. + Có lẽ, bức thư này là của người đàn ông bí ẩn đã đem Misa đi, nhưng tại sao ông ta lại phải gửi bức thư này, động cơ thực sự của người đàn ông đó là gì. Điều này làm cho Hoàng và Vân trở nên vô cùng bối rối. Nhưng sau đó, họ nghĩ rằng, chỉ cần tìm ra chủ nhân của bức thư này thì mọi chuyện sẽ được làm rõ. + Sau một hồi xem xét bức thư, đôi bạn phát hiện ra chất liệu bức thư này có sự khác thường. Giấy viết thư vô cùng mỏng, mặt có phần thô ráp nhưng trông lại mềm như lụa. Tuy giấy viết mỏng nhưng nét chữ không bị nhòe. + Họ đã tìm hiểu trên mạng và phát hiện ra đây là giấy dó, một loại giấy đặc biệt, thường được sản xuất tại phố Tam Hoàng, cách đó không xa. Các mối liên kết dần hiện ra, Hoàng và Vân bắt đầu kết nối các mảnh ghép lại với nhau để tìm ra đáp án cuối cùng. 3. Trình bày cách thức để đi đến kết luận của các nhà điều tra – Từ manh mối ở bức thư, Hoàng và Vân hỏi ông Sáu về các mối quen biết của ông ở phố Tam Hoàng. Mới đầu, ông Sáu cho rằng mình không quen biết ai ở khu vực này cả. Tuy nhiên, một hồi lâu sau, ông có nhắc đến một người – đó chính là vị chủ cũ của Misa. – Đến đây, Hoàng và Vân liền lập tức hỏi han kĩ hơn từ chỗ ông Sáu. Họ biết được, vị chủ cũ của Misa là một người đàn ông trạc tuổi, có dáng hình gầy, cao. Lần đầu tiên ông Sáu gặp, ông Sáu đã bị ấn tượng vì người đàn ông đó có một bên tay bị tật do tai nạn nghề nghiệp mà thành. – Dường như những lời miêu tả của ông Sáu hoàn toàn khớp với hình ảnh người đàn ông đã bắt Misa đi hôm qua. Thêm vào đó, bức thư hôm nay nhận được cho thấy người này không có động cơ xấu với Misa, lại còn hiểu được sở thích ăn uống của Misa là gì. Kết hợp những suy luận và manh mối đó, Hoàng, Vân quyết định cùng ông Sáu tìm đến nhà chủ cũ của Misa để hỏi thăm. – Mới đầu, người chủ cũ còn phủ nhận, nhưng ngay sau đó, Misa đánh hơi được mùi và nghe thấy tiếng của ông Sáu nên đã chạy từ nhà ra, người chủ cũ đã thú nhận hành vi của mình. C. Phần kết thúc – Sau khi thú nhận tội lỗi của mình, vị chủ cũ nói rằng do ngày đó mình quá khó khăn, không nuôi được Misa nên đã bán nó lại cho ông Sáu. Bẵng đi mấy năm, vì quá nhớ chú chó ngày nào, và gia cảnh đã khá hơn, ông đã tìm đến nhà ông Sáu để dụ dỗ Misa để bắt đem về nhà. – Nghe lời tâm sự của người chủ cũ, ông Sáu vừa giận mà cũng lại vừa thương người chủ cũ này. Nhưng hành động dụ dỗ để bắt cóc thú cưng như vậy là không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, vì không muốn làm to chuyện nên cuối cùng ông Sáu đã quyết định không báo công an và đón Misa về nhà. – Người chủ cũ sau đó cũng đã ân hận việc mình đã làm, vậy nên người đàn ông đó đã mua quà mang đến nhà ông Sáu và gửi lời xin lỗi, đồng thời xin phép được đến thăm Misa mỗi tuần một lần. Ông Sáu cũng vui vẻ tha thứ và chấp nhận lời đề nghị của ông ta. – Vụ mất tích của Misa đến đây đã được hóa giải, Misa đã được tìm thấy trong sự hạnh phúc và nghẹn ngào của mọi người. Ông Sáu đã cảm ơn Hoàng và Vân vì đôi bạn đã giúp ông tìm lại người bạn nhỏ. Hoàng và Vân cũng rất hạnh phúc khi đã làm được một việc cho ông Sáu, đồng thời tìm lại được chú chó nhỏ mà cả hai cùng yêu quý. |
BÀI VIẾT THAM KHẢO KHỚP DÀN Ý CHI TIẾT
CUỘC HÀNH TRÌNH TRUY TÌM CHÚ CHÓ MẤT TÍCH MISA
Hoàng và Vân là đôi bạn thân cùng chơi với nhau từ hồi tiểu học. Cả hai đều lớn lên tại Tổ dân phố 12, và có chung sở thích yêu động vật, thích khám phá và điều tra những điều bí ẩn. Buổi chiều cuối tuần trong dịp nghỉ hè, Hoàng và Vân rủ nhau qua nhà ông Sáu chơi như thường lệ. Ông Sáu là một ông lão đã ngoài 60, rất hiền từ và phúc hậu. Ông luôn được mọi người trong khu phố yêu quý vì sự đôn hậu và nhiệt tình của mình, vì thế mà mọi người còn gọi ông bằng một cái tên thân thuộc khác là ba Sáu, ba nuôi. Nhà ông Sáu có một cái vườn đẹp lắm, với những luống hoa rực rỡ và một không gian yên tĩnh. Ông sống một mình và nuôi một chú chó cưng có một bộ lông màu nâu vàng, rất dễ thương, tên là Misa.
Ngày hôm ấy, sau khi qua nhà ông Sáu, việc đầu tiên đôi bạn làm chính là phụ ông dọn dẹp lại khoảng vườn nhỏ, giúp ông một số việc nhà, rồi mới thong thả ngồi trò chuyện, vui chơi. Tuy nhiên, chỉ được một lúc sau, Hoàng và Vân đã cảm thấy có điều gì đó trống vắng. Mặc dù khu vườn vẫn dễ chịu như vậy, nhưng hình như nó đang thiếu đi mất một thứ gì.
– Này Vân, từ lúc qua đây đến bây giờ, mình vẫn chưa thấy Misa đâu nhỉ! – Hoàng quay sang Vân hỏi nhỏ.
– Ừ nhỉ! Bình thường khi chúng mình qua, chú ta sẽ chạy ra rồi quấn quýt lấy chúng mình mà. – Vân đột nhiên nghĩ ra.
Cảm giác có một điều gì đó chẳng lành với Misa, Hoàng và Vân chạy ngay vào nhà và hỏi thăm ông Sáu.
– Ông Sáu ơi, Misa đâu rồi ạ? – Hoàng nhanh nhảu hỏi chuyện.
– Misa… Nó vừa mất tích vào sáng nay rồi. Ông đã tìm khắp nơi nhưng không thấy nó đâu cả. – Giọng ông Sáu trầm xuống với vẻ mặt buồn rầu.
– Chú chó ngoan như Misa sao lại tự nhiên biến mất được chứ? – Vân lo lắng, lập tức nói.
– Đúng vậy. Nó chưa bao giờ bỏ đi xa thế này. Ông lo lắm các cháu ạ. – Ông Sáu lắc đầu, ánh mắt đầy muộn phiền và lo âu.
Hoàng và Vân rất hiểu Misa. Đó là một chú chó hiểu chuyện và rất yêu thương và nghe lời chủ của mình, không có lý do nào để Misa biến mất không một dấu vết như vậy. Cùng với sự buồn rầu, lo lắng, nhớ nhung Misa đang hiện diện trên gương mặt của ông Sáu, hai người bạn quyết tâm đi tìm lại chú chó và tìm ra bí mật đằng sau vụ mất tích này.
Ngay lập tức, Hoàng và Vân bắt tay vào việc điều tra. Họ chia nhau tìm kiếm tại các nẻo đường từ nhà ông Sáu ra ngoài khu phố để tìm hướng mà Misa có thể bị mất tích. Trên con đường hướng về phía ngoại ô, cách nhà ông Sáu khoảng chừng một cây số, Vân tình cờ phát hiện một chiếc thẻ tên bằng bạc có khắc hai chữ “Misa” bị đánh rơi. Đây chính là chiếc thẻ tên mà ông Sáu đã tặng cho Misa khi đón nó về nhà.
– Hoàng, nhìn này! – Vân gọi to.
Hoàng chạy lại, nhíu mày suy nghĩ.
– Có lẽ Misa đã bị ai đó bắt cóc thật rồi. Không lý nào thẻ tên của Misa lại vị rơi ra ngoài được vì nó rất chắc chắn. Mau! Chúng ta phải tiếp tục tìm kiếm mau thôi! – Hoàng tỏ ra vô cùng lo lắng và gấp gáp.
Theo manh mối đó, Hoàng và Vân tiếp tục truy vết theo con đường chiếc thẻ tên bị đánh rơi. Được một lúc, họ vô tình phát hiện ra một chiếc vỏ xúc xích dành cho thú nuôi – món ăn vặt mà Misa thích nhất. Ban đầu họ cũng không để ý, nhưng khi đi tiếp và phát hiện ra chiếc vỏ thứ hai, họ nảy ra trong đầu suy nghĩ rằng có thể Misa đã bị một kẻ nào đó bắt cóc bằng cách dụ dỗ bằng loại thức ăn này. Một ý nghĩ nảy lên trong đầu đôi bạn.
– Chẳng lẽ, người ta đã bắt cóc Misa để làm thịt nó ư? Trời ơi! – Vân kêu lên, vừa hoảng sợ, sốt ruột và lo lắng.
Hoàng lúc này mặc dù cũng căng thẳng, nhưng đã cố trấn an Vân. Hai người tiếp tục truy vết để tìm xem có dấu hiệu khả nghi nào không, cho đến khi đi tới một ngã ba đường. Ở đây, họ đã bị đứt đoạn manh mối hoàn toàn, vậy nên họ đã chia nhau ra hỏi thăm người dân xung quanh đó với hi vọng sẽ có người nào đó có thông tin hữu ích cho cuộc điều tra. May mắn thay, trong số những người được hỏi, có một người trong khi đi tập thể dục sáng nay đã có thông tin hữu ích cho việc truy vết manh mối về vụ mất tích đột ngột này.
– Có thấy ai đi cùng một chú chó không ấy hả? Có! Sáng nay, khi cô đang đi tập thể dục thì có thấy một người đàn ông lạ mặt, độ tuổi trung niên, cao dong dỏng, bị tật ở một bên tay. Trong lồng ngực của người đàn ông đó có ôm một chú chó corgi màu nâu vàng. – Người phụ nữ được hỏi trả lời.
Nói đến đây, Hoàng và Vân nhận ra ngay, đó chính là Misa, vì trong cả khu phố này chỉ nhà ông Sáu là nuôi loại chó ấy. Đôi bạn hỏi han xem hướng đi của người đàn ông lạ mặt đó là về đâu, tuy nhiên người kia cũng không biết rõ hướng nào. Sau khi cảm ơn người phụ nữ, hai người trở về nhà ông Sáu, kể cho ông nghe câu chuyện và hứa sẽ giúp ông tìm lại chú chó yêu quý của mình.
Ngày hôm sau, Hoàng và Vân quay lại nhà ông Sáu. Vào buổi sáng hôm nay, ông Sáu nhận được một bức thư kì lạ. Họ cùng xem nội dung bức thư viết gì thì lại càng ngạc nhiên vì nội dung bức thư nói về Misa – chú chó bị mất tích của ông Sáu. Trong bức thư ghi rằng ông Sáu không cần lo lắng, chú chó của ông không bị bắt để bán thịt. Misa sẽ được chăm sóc tốt, và khuyên ông Sáu từ bỏ chú chó đi.
– Tại sao lại có bức thư này ngay sau ngày Misa mất tích chứ! – Vân thắc mắc hỏi.
– Có lẽ chủ nhân của bức thư này cũng chính là người đã dụ dỗ và bắt cóc Misa đem đi. – Hoàng trả lời. – Cảm ơn trời đất vì Misa vẫn được an toàn. Thế nhưng, chúng ta không thể để Misa biến mất đi như thế. Người bắt cóc kia thực sự có động cơ gì?
– Nếu vậy thì chúng ta cần phải tìm ra được chủ nhân của bức thư, như vậy thì tất cả mọi thứ sẽ được làm rõ. – Vân nói thêm.
Sau khi nghe Hoàng và Vân phân tích, ông Sáu cũng thấy hợp lý và đồng tình. Nói rồi, ba người cùng bắt đầu nghiên cứu bức thư kia. Sau một hồi xem xét bức thư, cả Hoàng và Vân đều phát hiện ra chất liệu bức thư này có sự khác thường. Giấy viết thư vô cùng mỏng, mặt có phần thô ráp nhưng trông lại mềm như lụa. Tuy giấy viết mỏng nhưng nét chữ không bị nhòe. Có lẽ, chất liệu giấy này cũng chính là một manh mối dẫn đến nơi ở của chủ nhân bức thư đó. Chính vì vậy, Hoàng và Vân đã tìm hiểu trên mạng và phát hiện ra đây là giấy dó – một loại giấy đặc biệt, thường được sản xuất tại phố Tam Hoàng, cách đó không xa.
Từ manh mối ở bức thư, Hoàng và Vân hỏi ông Sáu về các mối quen biết của ông ở phố Tam Hoàng. Mới đầu, ông Sáu cho rằng mình không quen biết ai ở khu vực này cả. Tuy nhiên, một hồi lâu sau, ông có nhắc đến một người.
– Hình như ông nhớ cũng đã có quen một người ở đó. Chủ cũ của Misa. – Ông Sáu vừa nhớ ra, liền phản hồi lại ngay tức khắc.
Các mối liên kết dần hiện ra, dường như Hoàng và Vân cảm thấy như đang chạm dần đến đáp án. Hoàng và Vân liền lập tức hỏi han kĩ hơn từ chỗ ông Sáu. Họ biết được, vị chủ cũ của Misa là một người đàn ông trạc tuổi, có dáng hình gầy, cao. Lần đầu tiên ông Sáu gặp, ông Sáu đã bị ấn tượng vì người đàn ông đó có một bên tay bị tật. Hỏi ra thì mới biết đó là thương tật do tai nạn nghề nghiệp gây ra. Dường như những lời miêu tả của ông Sáu hoàn toàn khớp với hình ảnh người đàn ông đã bắt Misa đi hôm qua. Thêm vào đó, bức thư hôm nay nhận được cho thấy người này không có động cơ xấu với Misa, lại còn hiểu được sở thích ăn uống của Misa là gì. Kết hợp những suy luận và manh mối đó, Hoàng, Vân quyết định cùng ông Sáu tìm đến nhà chủ cũ của Misa để hỏi thăm.
Khi đến nơi, ông Sáu đã nhận ra ngay người chủ cũ của Misa. Trong khi đó, người đàn ông kia có vẻ ái ngại, dè chừng. Sau khi nghe ông Sáu trình bày câu chuyện về việc mất tích của Misa và được hỏi thăm về Misa, vị chủ cũ đã luôn lắc đầu từ chối trả lời và nói không biết. Những hành vi của người chủ cũ ngày càng đáng ngờ. Vậy nên, Vân sau đó đã mạnh dạn hỏi.
– Có phải ông là người đã bắt cóc Misa không?
Người chủ cũ bỗng giật mình, sau đó phản hồi ngay lập tức.
– Không! Tôi không có.
Thế nhưng, câu trả lời kia lại dường như đối lập với thứ mà vừa từ trong nhà ông lão chạy ra. Đó chính là Misa. Vật chứng đã rõ ràng, người chủ cũ không thể chối cãi được nữa, ông ta chịu thừa nhận về hành vi sai trái của mình.
– Đúng vậy, chính tôi là người đã dụ dỗ và bắt cóc Misa. Bởi vì ngày trước do quá khó khăn, không nuôi được Misa nên đã bán nó lại cho ông Sáu. Giờ đây tôi đã khá giả, cũng rất nhớ chú chó cũ của mình, nên đánh liều bắt cóc Misa về nuôi như trước kia. Vậy mà… – Người chủ cũ nghẹn ngào.
Sau khi nghe người chủ cũ nói, ông Sáu vừa tức giận mà cũng lại vừa thương người chủ cũ này. Nhưng hành động dụ dỗ, bắt cóc thú cưng như vậy là không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, vì không muốn làm to chuyện nên cuối cùng ông Sáu đã quyết định không báo công an và đón Misa về nhà.
Vậy là vụ mất tích của Misa đã được giải quyết. Misa trở về trong niềm vui và hạnh phúc của mọi người. Sau đó vài hôm, vì hối hận với việc mình đã làm, người chủ cũ nọ cũng đã đến nhà ông Sáu để xin lỗi, đồng thời xin phép được đến thăm Misa mỗi tuần một lần. Ông Sáu tính tình nhân hậu, vậy nên cũng vui vẻ tha thứ và chấp nhận lời đề nghị của vị chủ cũ nặng nghĩa, trọng tình.
Ông Sáu cảm ơn Hoàng và Vân vì đã giúp ông tìm lại Misa. Hoàng và Vân cũng rất hạnh phúc khi đã làm được một việc tốt và tìm lại được chú chó nhỏ mà cả hai cùng yêu quý. Và từ đó, họ lại có thêm một câu chuyện để kể lại cho những buổi chiều hè yên bình trong khu vườn nhỏ của ông Sáu. Misa giờ đây không chỉ là chú chó cưng mà còn là cầu nối tình bạn, tình người giữa họ và ông chủ cũ của nó. Mỗi lần gặp lại, họ đều nhắc về cuộc phiêu lưu kỳ lạ và cảm động này, nhớ lại những khoảnh khắc hồi hộp và cuối cùng là niềm vui khi tìm lại được Misa.
ĐỀ SỐ 3: HÃY VIẾT MỘT TRUYỆN NGẮN SÁNG TẠO (TRUYỆN CÓ YẾU TỐ TRINH THÁM), CÓ THỂ TƯỞNG TƯỢNG RA HOẶC SÁNG TẠO TỪ MỘT CỐT TRUYỆN CÓ SẴN: CUỘC HÀNH TRÌNH CHINH PHỤC CỦA NHỮNG NHÀ THÁM TỬ TÀI BA
| DÀN Ý CHI TIẾT
A. Phần mở đầu – Giới thiệu nhân vật: + Hoàng Anh: lớp trưởng lớp 9A, trường THCS Hoa Ban. Cậu là một người lớp trưởng gương mẫu, ham học hỏi, thích khám phá những điều bí ẩn, thú vị. + Bá Dương: là học bá trong lớp 9A, với đầu óc suy luận siêu phàm. + Các bạn học sinh lớp 9A, trường THCS Hoa Ban. – Bối cảnh không gian, thời gian: + Không gian: Tại khuôn viên trường THCS Hoa Ban, nơi đang diễn ra hội trại hè ngoại khóa giữa các lớp. + Thời gian: Vào dịp lễ chào mừng ngày 26/3 – Ngày thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh thường niên của trường Hoa Ban. – Giới thiệu chung về câu chuyện: Trong đợt thi đua chào mừng ngày 26/3 của Đoàn trường THCS Hoa Ban, nhà trường đã tổ chức một cuộc thi tài giữa các lớp để tìm ra tập thể giành chiến thắng. Theo truyền thống của cuộc thi, các học sinh được yêu cầu phải đóng vai thành những nhà thám tử tài ba. Dựa vào sự đoàn kết, trí thông minh, khả năng suy luận và trinh thám của mình, họ sẽ phải tìm ra được các manh mối và thủ phạm cuối cùng gây ra những điều bí ẩn tại trường học được đồn thổi trong suốt những năm qua. B. Phần phát triển câu chuyện Đưa ra hệ thống các sự kiện, diễn biến truyện và xây dựng nhân vật có chiều sâu thông qua hành động, lời nói: 1. Sự việc đầu tiên – Những bí ẩn đang bị chôn vùi – Trường THCS Hoa Ban không chỉ nổi tiếng với chất lượng đào tạo và học sinh giỏi, mà còn được biết đến với những bí ẩn đầy ly kì được đồn thổi qua nhiều thế hệ học sinh học tập tại trường: piano tự phát ra tiếng nhạc, chiếc bóng trắng lúc nửa đêm,… cùng hàng chục những câu chuyện khác. – Bên cạnh những học sinh tin vào những sự việc, hiện tượng của bí ẩn chưa được giải mã kia, thì một bộ phận rất đông các học sinh lại không tin và muốn tìm ra chân tướng sự thật của những điều đó. Chính vì vậy, nhà trường đã nhân đó tạo ra một cuộc thi mang tính truyền thống, nhằm tạo ra sân chơi giải trí, đồng thời khuyến khích, kích thích tính suy luận, trí tò mò và sự đoàn kết của các bạn học sinh để tìm ra được sự thật này. – Năm nay là năm thứ ba cuộc thi được tổ chức. Tuy nhiên trước đó, chưa có một lớp nào của trường THCS Hoa Ban có thể giải mã hoàn chỉnh được bí mật này. Vì vậy, năm nay lớp 9A quyết tâm chinh phục và mở khóa được bí mật đó. 2. Diễn biến tiếp theo – Lần theo manh mối – Lời chỉ dẫn kì lạ: + Dẫn đầu của lớp 9A chính là lớp trưởng Hoàng Anh – một người gương mẫu ham học hỏi, thích khám phá những điều bí ẩn, thú vị. Bên cạnh đó, lớp 9A còn có một học bá nổi tiếng toàn trường tên là Bá Dương, nam sinh có đầu óc lý luận siêu phàm. + Họ cùng với những người bạn trong lớp của mình đã bắt đầu tiến hành điều tra từ manh mối đầu tiên có được từ các anh chị tiền bối để lại: một bức thư đã cũ nằm trong góc tủ để đồ cuối lớp. Nội dung bức thư là hai câu thơ kì lạ: “Ve kêu nắng hạ/Mặt đất nở hoa”. + Nội dung bức thư thoạt đầu đã khiến cả lớp rơi vào bối rối. Họ không hiểu được dụng ý của hai câu thơ này là gì. Bá Dương cũng trở nên đăm chiêu suy nghĩ. Một hồi sau khi nhìn ra cửa sổ, thấy cây phượng của hiệu trưởng nay đã lốm đốm hoa đỏ, hoa vàng, Dương bất chợt nảy ra một suy nghĩ. Đáp án của bức thư được chôn ở dưới gốc cây này. + Sau khi nghe suy luận và phân tích của Dương, Hoàng Anh cùng một số bạn khác đã xung phong ra đào để kiểm tra thử. Quả nhiên, họ phát hiện ra, dưới lớp đất ở gần gốc cây phượng kia có một chiếc hộp cũ kĩ được ai đó chôn đã sờn và rỉ sét. – Mảnh giấy từ chiếc hộp rỉ sét bí ẩn: + Phải mất một lúc lâu sau khi tìm kiếm cách mở chiếc hộp ra, các học sinh lớp 9A mới phát hiện ra ở bên trong chiếc hộp có chứa một tờ giấy nhỏ. Manh mối dường như đã hiện ra ngay trước mắt, nhưng họ lại rơi vào tình thế bối rối, phân vân vì nội dung trong chiếc tờ giấy này. + “Chìa khóa của các em nằm trong những ký ức bị lãng quên”. Một thách thức nữa lại hiện ra, nhiệm vụ của họ lại là suy luận để tìm ra đáp án đúng. + Tuy nhiên, có vẻ như đã quen hơn với các thử thách, không mất bao lâu sau, Hoàng Anh cũng đã nghĩ ra được câu trả lời cho mật mã này. “Thư viện” – Hoàng Anh bỗng hô lên. Cậu đã giải thích rằng, sách là kho tàng tri thức nhân loại kết tinh từ khi nền văn minh được hình thành. Vậy nên, nó chứa những ký ức, kiến thức mà chúng ta bây giờ đã lãng quên. Bá Dương cũng hoàn toàn đồng ý với cách giải thích ấy. Chính vì vậy, ngay sau đó, cả lớp 9A đã nhanh chân di chuyển ngay đến thư viện của trường. – Bức ảnh kẹp trong cuốn nhật ký cũ: + Khi di chuyển vào bên trong thư viện, đứng trước một biển sách mênh mông, các bạn học sinh lớp 9A đều băn khoăn tự hỏi tại sao manh mối kia lại dẫn chúng ta đến nơi này. Để tránh tình trạng xôn xao gây náo động thư viện, Hoàng Anh đã dùng tiếng nói của mình để yêu cầu các bạn giữ trật tự. + Bá Dương cũng nhân đó tranh thủ giải thích, rằng manh mối kia không chỉ dẫn họ đến thư viện, mà còn khoanh vùng cho họ khu vực manh mối tiếp theo mà họ cần tìm. Đó chính là những giá sách lâu năm, nơi có những cuốn sách vì thời gian mà đã hoen vàng, cũ kỹ. + Hoàng Anh và Bá Dương phụ trách phân công các bạn đến từng khu vực để tìm. Sau một hồi lục lọi, tìm kiếm, họ đã tìm thấy một tấm ảnh về ngôi trường cũ được kẹp trong một cuốn nhật ký đã sờn màu. + Cả bọn cùng nhau túm tụm lại vào để xem bức hình cũ. Ngôi trường bây giờ so với ngôi trường cũ trước đó quả đã khác đi rất nhiều, mọi thứ đều được thay mới. Nhưng có duy nhất một khu vực vẫn như vậy, đó chính là nhà kho cũ của trường. Nó vẫn tại vị ở đó, hiên ngang đứng trước bão giông. + Đằng sau bức ảnh ấy còn có một chữ ký với từng nét rõ ràng, ngay ngắn. Tuy màu mực đã khô và bị nhòe đi đôi chút, nhưng không khó để các bạn nhận ra đây là chữ ký của thầy Hưng – hiệu trưởng của trường. Cuối cùng, sau bao nhiêu manh mối, một cái tên đã hiện ra. Bá Dương và Hoàng Anh đồng thời suy nghĩ có thể chính thầy Hưng sẽ là cầu nối để đưa họ đến bí ẩn này. 3. Trình bày cách thức để đi đến kết luận của các nhà điều tra – Để có thêm được nhiều bằng chứng hơn, các bạn học lớp 9A tiếp tục điều tra đến cuốn nhật ký đã kẹp tấm ảnh này. Nhìn vào tập tên, có thể thấy, đây là một cuốn nhật ký của một học sinh lớp 9A từ nhiều năm về trước, ghi lại về những sự thay đổi của trường. – Trong đó, cuốn nhật ký cũng đề cập tới sự xuất hiện của những điều bí ẩn được đồn thổi kia. Nó nói rằng, những bí ẩn đó đã bắt đầu xuất hiện từ khi thầy Hưng về làm hiệu trưởng của trường và ngày càng lan rộng ra từ đó. – Cuốn nhật ký còn đề cập đến chi tiết thầy Hưng là người đã quyết giữ lại, không phá đi nhà kho. Tuy nhiên từ đó, nhà kho cũng không bao giờ được mở ra nữa. – Một lần nữa, tên thầy hiệu trưởng lại được nhắc lại. Xâu chuỗi lại các vấn đề, các bạn lớp 9A nhận ra: từ cây phượng, nhà kho, tấm ảnh và những bí ẩn đều có liên quan đến thầy hiệu trưởng. Có lẽ, thầy chính là người biết rõ nhất, hoặc cũng chính là người làm ra những bí ẩn này. – Chính vì vậy, đại diện lớp 9A, Hoàng Anh và Bá Dương cùng xin phép gặp thầy Hưng để làm rõ sự việc. Với những bằng chứng xác đáng cùng suy luận rõ ràng, thầy Hưng đã dành cho hai bạn và lớp 9A lời khen và đồng thời cũng thừa nhận mình chính là người đã tạo ra những bí ẩn đó. – Thầy giải thích vì trường Hoa Ban ở nơi xa dân cư, nên trường thường bị những đám côn đồ, lưu manh tụ tập buổi tối. Vậy nên, để xua đuổi chúng, thầy đã phải tạo ra những lời đồn này. – Sau khi nghe thầy giải thích, hai bạn đã về truyền đạt lại với lớp và tất cả mọi người đều đã vỡ lẽ ra nguồn gốc của lời đồn thổi về những bí ẩn trong trường và tấm lòng của thầy hiệu trưởng C. Phần kết thúc – Vậy là, sau một thời gian cùng nhau phối hợp, suy luận để tìm ra sự thật của bí ẩn đằng sau những lời đời, lớp 9A đã xuất sắc trở thành tập thể chiến thắng cuộc thi. – Sau khi kết thúc cuộc thi và hội trại, ai nấy trong lớp 9A cũng đều vui vẻ và hạnh phúc. Các thành viên trong lớp từ đó mà ngày càng trở nên đoàn kết, gắn bó với nhau hơn, đồng thời có những kỉ niệm học trò đáng nhớ trong 4 năm học cấp 2 của mình. |
BÀI VIẾT THAM KHẢO KHỚP DÀN Ý CHI TIẾT
CUỘC HÀNH TRÌNH CHINH PHỤC CỦA NHỮNG NHÀ THÁM TỬ TÀI BA
Trong đợt thi đua chào mừng ngày 26/3 của Đoàn trường THCS Hoa Ban, nhà trường đã tổ chức một cuộc thi tài giữa các lớp để tìm ra tập thể giành chiến thắng. Theo thông lệ của cuộc thi, các học sinh được yêu cầu phải đóng vai thành những nhà thám tử tài ba và giải mã những bí ẩn của trường học được đồn thổi trong suốt những năm qua.
Trường THCS Hoa Ban, ngôi trường danh giá này không chỉ nổi tiếng với chất lượng đào tạo mà còn bởi những câu chuyện bí ẩn được truyền tai qua nhiều thế hệ học sinh: tiếng piano tự phát ra trong đêm, bóng trắng lướt qua hành lang, và nhiều chuyện ly kì khác gây tò mò, thích thú cho bao thế hệ học sinh. Cũng chính vì thế, để khuyến khích học sinh khám phá và phát triển khả năng suy luận, trường đã tổ chức một cuộc thi thám tử, yêu cầu các lớp tìm ra sự thật đằng sau những bí ẩn này.
Năm nay là năm thứ ba cuộc thi diễn ra, nhưng kì lạ thay chưa có lớp nào giải mã hoàn chỉnh được bí mật. Chính vì vậy, lớp 9A đã quyết tâm trở thành lớp đầu tiên chinh phục được thử thách này. Dẫn đầu của lớp 9A chính là Hoàng Anh – một chàng lớp trưởng đầy gương mẫu, ham học hỏi và thích khám phá những điều bí ẩn. Bên cạnh đó là Bá Dương – học bá của lớp, nổi tiếng với đầu óc suy luận siêu phàm, cùng những thành viên lớp 9A đầy nhiệt huyết. Hoàng Anh đứng trước lớp, đôi mắt sáng rực.
– Các bạn, năm nay đã là năm học cuối cấp của lớp ta. Vì vậy, chúng ta nhất định phải giải mã được bí ẩn của trường để khẳng định vị thế “anh cả” của lớp chúng mình.
Tiếng reo hò ủng hộ vang lên từ các bạn trong lớp. Bá Dương, đứng cạnh Hoàng Anh, gật đầu đầy tự tin.
– Mình tin rằng chúng ta sẽ làm được thôi, mọi người nhỉ! Vậy chúng ta bắt đầu từ bức thư mà anh chị khóa trước để lại. Có ai nhớ vị trí của nó không?
– Mình nhớ là nó được để ở góc tủ để đồ ở cuối lớp ở trong góc tủ cuối lớp. Để mình xuống lấy cho. – Một bạn nữ giơ tay nói.
Sau một hồi lục lọi và tìm kiếm, cô bạn ấy đã nhanh chóng tìm được bên trong hốc tủ một bức thư đã cũ. Cảm lớp tò mò mở ra xem, nội dung trong bức thư chỉ vỏn vẹn 8 chữ khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên và bối rối: “Ve kêu nắng hạ, Mặt đất nở hoa.”
– 8 chữ này có nghĩa là gì? – Một bạn nhanh nhảu thắc mắc. Tuy nhiên sau đó cũng chẳng ai có có được câu trả lời.
Lúc này, anh chàng Bá Dương bắt đầu phát huy năng lực suy luận của mình. Sau một hồi suy nghĩ, Bá Dương nhìn ra chiếc cửa sổ hướng thẳng ra sân trường.
– Cây phượng vĩ! – Bá Dương hô to lên trong tiếng bàn tán của mọi người về đáp án. – Có thể bức thư đó ám chỉ đến cây phượng vĩ được trồng bởi thầy hiệu trưởng ở trường mình. Bởi vì mỗi khi mùa hè đến, trường của chúng mình lại tràn ngập tiếng ve. Mà ve thì lại gắn liền với hình ảnh cây phượng vĩ. Còn hình ảnh “mặt đất nở hoa” kia có thể là có một manh mối nào đó đang được chôn sâu ở dưới gốc cây này.
Khi nghe Bá Dương giải thích đến đây, cả lớp ồ lên rồi gật gù đồng ý. Tiếp theo sau đó, Hoàng Anh cùng một số bạn khác đã xung phong ra đào để kiểm tra thử. Quả nhiên, họ phát hiện ra, dưới lớp đất ở gần gốc cây phượng kia có một chiếc hộp cũ kĩ được ai đó chôn đã sờn và rỉ sét. Tất cả các bạn ở trong lớp 9A lúc đã hò hét lên vì vui mừng sau khi đã giải được mật mã đầu tiên
Tiếp đó, phải mất một lúc lâu sau, Hoàng Anh cùng các bạn mới tìm được cách để mở chiếc hộp ra. Bất ngờ nối tiếp những bất ngờ, bên trong chiếc hộp hiện ra là một chiếc tờ giấy nhỏ.Manh mối dường như đã hiện ra ngay trước mắt, nhưng họ lại rơi vào tình thế bối rối, phân vân vì nội dung trong chiếc tờ giấy này: “Chìa khóa của các em nằm trong những ký ức bị lãng quên”. Một thách thức nữa lại hiện ra, nhiệm vụ của họ lại là suy luận để tìm ra đáp án đúng.
Lần này, có vẻ như đã quen với các thử thách, không mất bao lâu sau, Hoàng Anh cũng đã nghĩ ra được câu trả lời cho mật mã này.
– Thư viện! Là thư viện! – Hoàng Anh bỗng hô lên.
Cậu đã giải thích rằng, sách là kho tàng tri thức nhân loại. Nó kết tinh những tinh hoa, kiến thức của chúng ta từ khi nền văn minh được hình thành. Vậy nên, nó chính là chìa khóa chứa những ký ức mà chúng ta bây giờ đã lãng quên. Bá Dương cũng hoàn toàn đồng ý với cách giải thích ấy. Chính vì vậy, ngay sau đó, cả lớp 9A đã nhanh chân di chuyển ngay đến thư viện của trường.
Bên trong thư viện, đứng trước một biển sách mênh mông, các bạn học sinh lớp 9A đều băn khoăn tự hỏi tại sao manh mối kia lại dẫn chúng ta đến nơi này. Để tránh tình trạng xôn xao gây náo động thư viện, Hoàng Anh đã dùng tiếng nói của mình để yêu cầu các bạn giữ trật tự.
– Các cậu có để ý dòng mật mã khi nãy không. – Bá Dương ôn tồn nói. Câu trả lời đó không chỉ dẫn chúng ta đến thư viện, mà nó còn khoanh vùng cho chúng ta vị trí của manh mối tiếp theo mà chúng ta cần phải đi tìm.
– Đó là gì? – Một bạn nam trong lớp nhanh nhảu hỏi.
– Là những cuốn sách cũ. – Bá Dương nói. – Vậy nên, nhiệm vụ của lớp chúng ta bây giờ là tìm ra manh mối đang được ẩn dấu ở những giá sách lâu năm, đằng sau những cuốn sách cuốn sách vì thời gian mà đã hoen vàng, cũ kỹ.
Tiếp theo đó, Hoàng Anh và Bá Dương phụ trách phân công các bạn đến từng khu vực để tìm. Sau một hồi lục lọi, tìm kiếm, họ đã tìm thấy một tấm ảnh về ngôi trường cũ được kẹp trong một cuốn nhật ký đã sờn màu. Vẫn như mọi khi, cả lớp 9A lại cùng nhau túm tụm lại vào để xem kỹ bức hình, đồng thời cũng một phần do tính tò mò về hình dáng ngôi trường mình đang theo học ngày xưa. Ngôi trường bây giờ so với ngôi trường cũ trước đó quả đã khác đi rất nhiều, mọi thứ đều được thay mới. Nhưng có duy nhất một khu vực vẫn như vậy, đó chính là nhà kho cũ của trường. Nó vẫn tại vị ở đó, hiên ngang đứng trước bão giông.
Đằng sau bức ảnh ấy, các bạn lớp 9A còn phát hiện ra có một chữ ký với từng nét rõ ràng, ngay ngắn. Tuy màu mực đã khô và bị nhòe đi đôi chút, nhưng không khó để các bạn nhận ra đây là chữ ký của thầy Hưng – hiệu trưởng của trường. Cuối cùng, sau bao nhiêu manh mối, một cái tên đã hiện ra. Bá Dương và Hoàng Anh đồng thời suy nghĩ có thể chính thầy Hưng sẽ là cầu nối để đưa họ đến bí ẩn này.
Để có thêm được nhiều bằng chứng hơn nữa, các bạn học lớp 9A tiếp tục điều tra đến cuốn nhật ký đã kẹp tấm ảnh kia. Nhìn vào nhãn vở, có thể thấy, đây là một cuốn nhật ký của một học sinh lớp 9A từ nhiều năm về trước, ghi lại về những sự thay đổi của trường. Trong đó, cuốn nhật ký cũng đề cập tới sự xuất hiện của những điều bí ẩn được đồn thổi kia. Nó nói rằng, những bí ẩn đó đã bắt đầu xuất hiện từ khi thầy Hưng về làm hiệu trưởng ở trường và ngày càng lan rộng ra từ đó. Không những thế, về chiếc nhà kho kia, theo như cuốn nhật ký nói rằng, thầy Hưng đã là người quyết giữ lại nhà kho ấy, không cho phá đi khi xây lại trường.
Một lần nữa, tên của thầy hiệu trưởng lại được nhắc lại. Xâu chuỗi lại các vấn đề, các bạn lớp 9A nhận ra: từ cây phượng, nhà kho, tấm ảnh và những bí ẩn đều có liên quan đến thầy hiệu trưởng.
– Có lẽ, thầy chính là người biết rõ nhất về những bí ẩn được đồn đại, hoặc cũng chính là người làm ra những bí ẩn này. – Một bạn trong lớp 9A lên tiếng.
Cả lớp cũng cho rằng muốn biết rõ được sự việc này, chỉ còn một bước duy nhất. Đó chính là gặp thầy hiệu trưởng và hỏi rõ những thông tin liên quan đến những manh mối mà lớp đã tìm ra. Chính vì vậy, đại diện lớp 9A, Hoàng Anh và Bá Dương cùng xin phép gặp thầy Hưng để làm rõ sự việc. Với những bằng chứng xác đáng cùng suy luận rõ ràng, thầy Hưng đã dành cho hai bạn và lớp 9A lời khen và đồng thời cũng thừa nhận mình chính là người đã tạo ra những bí ẩn đó.
– Thầy ơi, tại sao thầy lại làm như vậy ạ! – Hoàng Anh cất tiếng hỏi thầy hiệu trưởng.
– Thầy làm như vậy là vì muốn bảo vệ sự an toàn cho trường của chúng ta. – Thầy Hưng giải thích. – Vì trường học của các em xây dựng ở nơi xa dân cư, nên trường thường bị những đám côn đồ, lưu manh tụ tập buổi tối. Vậy nên, để xua đuổi chúng, thầy đã phải tạo ra những lời đồn này. Hoàng Anh ồ lên một tiếng.
– Hóa ra là như vậy!
– Vậy còn chi tiết nhà kho, em vẫn không hiểu tại sao thầy nhất quyết giữ lại nó mà không đập đi xây mới. – Bá Dương vẫn còn tò mò, khó hiểu hỏi.
– Các em biết không, đó là bởi vì, nơi đây chính là tiền thân của trường mình. Lúc mới thành lập, trường mình chỉ có một lớp nhỏ như vậy thôi, không được khang trang như bây giờ. Thầy muốn giữ lại bởi vì nó cũng là chứng nhân lịch sử của trường chúng ta
qua hàng chục năm phát triển.
Sau khi nghe thầy giải thích, hai bạn đã về truyền đạt lại với lớp và tất cả mọi người đều đã vỡ lẽ ra nguồn gốc của lời đồn thổi về những bí ẩn trong trường và tấm lòng của thầy hiệu trưởng đối với ngôi trường thân yêu của mình. Vậy là, sau một thời gian cùng nhau phối hợp, suy luận để tìm ra sự thật của bí ẩn đằng sau những lời đời, lớp 9A đã xuất sắc trở thành tập thể chiến thắng cuộc thi.
– Chúng ta đã làm được! – Hoàng Anh hét lên, nắm chặt tay mọi người. – Lớp 9A của chúng ta là nhất!
Tiếng reo hò vang lên khắp khuôn viên trường. Trong ánh nắng chiều, những nụ cười rạng rỡ của các bạn học sinh lớp 9A làm sáng bừng cả không gian. Họ đã không chỉ giải mã được bí ẩn của trường mà còn tìm thấy sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ tập thể. Khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc ngày hội trại, các bạn học sinh lớp 9A ôm chầm lấy nhau, chia sẻ niềm vui và tự hào về thành tích của mình. Những bước chân rộn ràng của họ vang vọng khắp hành lang trường, mang theo niềm hy vọng và sự hứng khởi cho những hành trình mới, cùng những kỉ niệm tuổi học trò đáng nhớ trong suốt bốn năm học vừa qua.
