Văn mẫu 9

Hãy viết một truyện ngắn sáng tạo (truyện có yếu tố trinh thám) Bí ẩn của ngôi nhà bỏ hoang cuối phố

DÀN Ý CHI TIẾT

A. Phần mở đầu

– Giới thiệu nhân vật:

+ Bảo: Cậu bé 14 tuổi, thông minh, tò mò và đam mê trinh thám.

+ Đăng: Bạn thân nhất của Bảo, cùng sở thích khám phá và điều tra bí ẩn.

+ Bảo và Đăng đều đang là học sinh lớp 9 trường THCS Bình An. Bởi vì hai gia đình là hàng xóm của nhau nên Bảo và Đăng là cặp bạn thân trí cốt từ nhỏ, bởi vậy trong những cuộc phiêu lưu và giải đố, hai anh bạn này luôn xuất hiện và đồng hành cùng với nhau.

– Bối cảnh không gian, thời gian:

+ Không gian: Tại một ngôi nhà bỏ hoang ở cuối phố gần trường THCS Bình An – nơi bắt đầu câu chuyện về cuộc điều tra kì thú của đôi bạn Bảo và Đăng.

+ Thời gian: Sau khi năm học đã kết thúc, kì nghỉ hè của các học sinh bắt đầu.

– Giới thiệu chung về câu chuyện: Cuộc phiêu lưu đi điều tra của đôi bạn bắt đầu từ một cuộc gọi bất ngờ của Đăng. Đăng đã phát hiện ra một điều gì đó bí ẩn trong ngôi nhà bỏ hoang cuối phố và rủ Bảo tham gia khám phá cùng mình. Hành trình điều tra và tìm ra bí ẩn của hai người xuất phát từ đây.

B. Phần phát triển câu chuyện

Đưa ra hệ thống các sự kiện, diễn biến truyện và xây dựng nhân vật có chiều sâu thông qua hành động, lời nói:

1. Sự kiện đầu tiên – Khám phá ngôi nhà bỏ hoang

Thời gian cứ thế trôi qua nhanh chóng trong sự háo hức và mong đợi của Bảo và Đăng, và rồi cuối tuần đã đến, đôi bạn đã có mặt đúng như lời hứa tại điểm đã hẹn. Trước mặt họ đang là ngôi nhà bỏ hoang đã ngót nghét gần 5 năm tại góc khuất của con phố gần trường.

Miêu tả căn nhà:

+ Đó là một căn nhà 3 tầng, đã lún phún rêu phong, với những mảng mốc xanh đen bám đầy trên những mảng tường, bị che lấp đi bởi hàng cây rậm rạp được trồng trước sân nhà.

+ Bên trong nhà, đồ đạc giờ đã nhuốm màu thời gian, nhiều đồ đã bị hư hỏng, mục nát. Bụi bặm, màng nhện đã phủ lên những vật dụng trong nhà như một lớp tro bụi xám xịt, làm người ta cảm tưởng như ngôi nhà này đã có lịch sử cả hàng trăm năm.

+ Không gian trong ngôi nhà toát lên một vẻ tối tăm, với mùi ẩm mốc bốc lên cực kì khó chịu.

Tâm trạng của đôi bạn thân:

+ Hộp hộp, tim đập mạnh, tưởng như có ai đó đang gõ từng nhát búa vào tim.

+ Hứng thú, phấn khích khi chuẩn bị được tự mình khám phá, tìm kiếm những bí ẩn đang được ẩn giấu trong căn nhà.

+ Cảm giác kích thích dường như lan tỏa ra toàn thân, xen lẫn trong đó có một chút lo sợ. Nhưng cảm giác đó dần bị lấn át và thay thế bằng niềm vui khi đôi bạn được cùng nhau làm những điều mình đam mê và yêu thích.

– Diễn biến buổi khám phá:

+ Bảo và Đăng đi một vòng ngoài xung quanh ngôi nhà để thăm thú tình hình và xem xét những điều bất thường có khả năng xảy ra không. Sau đó, cả hai cùng tiến vào trong ngôi nhà.

+ Sau khi lùng sục khắp các phòng, Bảo và Đăng tìm thấy một căn phòng nhỏ nằm sâu trong ngôi nhà. Cửa phòng bị khóa chặt, nhưng Đăng đã mang theo một bộ dụng cụ để mở khóa.

+ Bên trong phòng là một chiếc bàn cũ kỹ và một chiếc rương lớn đã bị bật tung lắp. Những loại giấy tờ cũ bị vứt lăn lóc, lộn xộn như vừa trải qua một trận càn.

+ Bảo sau khi thấy đống giấy tờ cũ kỹ không có gì đặc biệt cũng không màng tới. Ngoài thứ đó ra, căn phòng này cũng chẳng còn lại gì. Trong khi Bảo tỏ ra chán nản, thì Đăng lại coi những tờ giấy như một thứ đáng để nghiên cứu, bèn đem về nhà xem xét.

2. Diễn biến tiếp theo – Lần theo manh mối

– Những tờ giấy lạ kỳ:

+ Sau khi mang về nhà để tìm hiểu thêm, Đăng phát hiện ra các tờ giấy này có điều gì đó kì lạ. Khác với những loại giấy bình thường, nhưng những tờ giấy này lại sần sùi, nham nhám chứ không phẳng mịn, hệt như những tờ giấy bị nhúng nước vào rồi phơi khô.

+ Vậy nên, Đăng đã thử hơ những tờ giấy này qua lửa. Kì lạ thay, những nét vẽ khác bị ẩn đi trên những tờ giấy lại dần hiện rõ ra. Hóa ra, những ký tự bị ẩn đi này được vẽ bằng việc kết hợp giấm với nước lọc mà chỉ khi hơ qua lửa hoặc chiếu tia UV vào mới hiện và nổi lên.

+ Đăng lập tức kể sự việc này cho Bảo. Ngay sau đó, Bảo đã có mặt tại nhà của Đăng để cùng nhau giải mã những ký tự này. Tuy nhiên, một vấn đề mà đôi bạn gặp phải chính là việc phải xếp và giải mã những ký tự này như thế nào. Mặc dù đã thử qua rất nhiều cách, nhưng dường như mọi thứ đều rơi vào bế tắc.

+ Cho đến hôm sau, khi xem được một chương trình truyền hình kinh nghiệm của thám tử về giải mã những ký tự trong các vụ án kinh điển, Bảo vô tình nhìn thấy những ký tự trong chương trình và trên giấy có những sự tương đồng với nhau. Vậy nên Bảo đã thử phương pháp đó và giải mã ký tự thành công.

+ Bảo sau đó đã gọi điện ngay đến Đăng để báo tình hình. Ký tự sau khi được giải mã cho ra địa điểm ở một khu ở tập thể cũ gần phía ngoại ô. Không chần chừ, hai bạn liền cùng nhau bắt xe buýt ra địa chỉ theo mật mã ký tự.

– Bí ẩn trong căn nhà tập thể cũ:

+ Sau khi dừng xe, Đăng và Bảo đứng trước một khu tập thể cũ đã bỏ hoang. Vì đã không có người ở từ lâu, nên nơi đây đã bị người dân xung quanh trưng dụng làm bãi thải phế liệu.

+ Hai cậu bạn bắt đầu tìm đường vào, men theo con đường để đi đến số phòng đã được chỉ định. Đó là một căn phòng nhỏ, nằm ở cuối dãy hành lang, bên trong phòng đã bám đầy mảng bụi.

+ Đăng và Bảo bước vào phòng, cùng tìm tòi và lục lọi các ngóc ngách xung quanh. Hai cậu bạn đã tìm ra một chiếc hộp nhỏ bị khóa, nằm khuất trong một góc bàn. Để tìm được chiếc chìa khóa, theo kinh nghiệm và mách bảo cá nhân, Đăng tiến đến chiếc chậu cây cũ và đập ra. Chiếc chìa khóa cũng theo lớp đất khô quắt mà bị rơi ra ngoài.

+ Có được chìa khóa, hai người đã cùng nhau mở chiếc hộp. Thứ bên trong hộp khiến cả hai vô cùng ngạc nhiên và bất ngờ.

3. Tâm thư của người cha và món quà gửi lại

– Bên trong chiếc hộp nhỏ được khóa chặt có một tấm thư, một bức hình cùng một hộp đựng nhỏ chứa một sợi dây chuyền.

– Thông qua bức thư, hai người biết được chủ nhân căn nhà hoang nơi góc phố đó chính là một vị thám tử tư, đang điều tra một vụ án đặc biệt, nên để tránh gây nguy hiểm cho gia đình, ông đã phải xa vợ và con khi đứa con chỉ vừa 7 tuổi và giấu đi việc mình đã có gia đình. Chiếc hộp này được ông chuẩn bị cho con gái làm quà tặng sinh nhật tuổi 18 phòng khi ông xảy ra chuyện gì không hay trong lúc thi hành điều tra.

– Sau khi đọc bức thư, Đăng và Bảo đã vô cùng xúc động, hai người vô tình xem qua ảnh người con gái của ông. Bỗng nhiên, một cảm giác quen thuộc bỗng hiện lên trong tâm trí hai người. Đứa bé trong bức hình này hình như cũng giống hình ảnh hồi nhỏ của cô Thi – cô giáo dạy Văn của họ.

– Để khẳng định chắc chắn, họ quyết định đem chiếc hộp về nhà và sau đó hẹn một buổi cùng trò chuyện với cô Thi. Khi trò chuyện, từ cô Thi họ biết được cô đã xa cha từ năm lớp 2 vì cha bận đi làm nhiệm vụ, đồng thời cha cô cũng đã mất sau đó không lâu. Càng nói đến cha, cô càng trở nên nghẹn ngào.

– Đăng và Bảo cũng nhận ra người con gái của vị thám tử kia chính là cô Thi. Vậy nên, họ đã giao lại chiếc hộp cho cô và đồng thời kể lại toàn bộ sự việc.

C. Phần kết thúc

Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, cô Thi đã vô cùng xúc động, nghẹn ngào và bật khóc. Từng ấy năm qua, đến bây giờ cô mới biết rõ nghề nghiệp và cha của mình là người như thế nào.

– Cô Thi đã gửi lời cảm ơn đến Đăng và Bảo vì đã gửi lại cho cô chiếc hộp này. Nó không chỉ là kỉ vật chứng minh tình yêu thương của cha dành cho cô, mà còn là cầu nối để giúp cô gặp cha thêm lần nữa.

– Đăng và Bảo sau khi giải mã được bí ẩn từ căn nhà bỏ hoang và gửi lại được kỷ vật cho cô Thi cũng cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc vì đã làm được một việc đầy ý nghĩa.

BÀI VIẾT THAM KHẢO KHỚP DÀN Ý CHI TIẾT

 BÍ ẨN CỦA NGÔI NHÀ BỎ HOANG CUỐI PHỐ

Vậy là một năm học đã kết thúc, trường THCS Bình An trở về trong vẻ vắng lặng và yên bình, không còn bóng dáng của các cô cậu học sinh, không còn tiếng cười đùa, ồn ào mỗi giờ ra chơi giữa tiết. Bảo và Đăng trong thời gian này đang bắt đầu tận hưởng kì nghỉ hè có “1 0 2” của mình. Cho đến một ngày, khi Bảo đang giúp mẹ dọn dẹp lại nhà cửa, sân vườn, bỗng điện thoại của cậu reo lên một số máy lạ:

–  Xin chào, đây là Bảo nghe đây ạ – cậu thì thầm vào điện thoại.

– Bảo à, tớ là Đăng đây! Tớ vừa phát hiện một điều cực kỳ thú vị. Cậu có muốn tham gia vào một cuộc phiêu lưu không?

Nghe thấy giọng Đăng, Bảo đã đoán ngay ra rằng có chuyện gì đó thú vị. Sở dĩ như vậy là vì Bảo và Đăng là bạn học cùng lớp của nhau. Hơn nữa, hai gia đình là hàng xóm của nhau nên Bảo và Đăng là cặp bạn thân chí cốt từ nhỏ. Chính vì thế, trong những cuộc phiêu lưu và giải đố, hai anh bạn này luôn xuất hiện và cùng nhau đồng hành:

– Chắc chắn rồi, Đăng! Chuyện gì vậy? – Bảo hỏi lại, giọng bỗng nhiên trở nên háo hức.

– Cậu biết ngôi nhà bỏ hoang ở cuối phố gần trường rồi đúng không? Tớ nghe nói ở đó có gì đó bí ẩn lắm! Hay là cuối tuần này, chúng mình cùng đi khám phá đi.

Là một người yêu thích công việc điều tra và khám phá những điều bí ẩn, ngay khi nghe thấy lời đề nghị của Đăng, Bảo lập tức đồng ý ngay mà không chần chừ dù chỉ là một chút. Vậy là cuộc phiêu lưu đi tìm bí mật trong căn nhà bỏ hoang của đôi bạn bắt đầu.

Thời gian cứ thế trôi qua nhanh chóng trong sự háo hức và mong đợi của Bảo và Đăng, và rồi cuối tuần đã đến, đôi bạn đã có mặt đúng như lời hứa tại điểm đã hẹn. Trước mặt họ đang là ngôi nhà bỏ hoang đã ngót nghét gần 5 năm tại góc khuất của con phố gần trường. Những chiếc cửa sổ bên ngoài nhà trở nên nứt vỡ do trải qua những mưa, giông, nắng, gió, càng làm tăng thêm vẻ u ám cho ngôi nhà hoang này.

– Thật không thể tin được! Khu phố của chúng ta bao lâu nay lại tồn tại một căn nhà như thế! – Bảo thốt lên.

Bảo và Đăng đứng sững sờ một lúc ngắm nhìn ngôi nhà. Cảm giác phấn khích và hồi hộp đã lan ra toàn thân khiến Bảo và Đăng đều không ngừng run lên vì thích thú. Sự hồi hộp của cả hai khiến cho nhịp tim của họ đập mạnh đến nỗi như có ai đó đang gõ từng nhát búa vào. Đan xen với đó là một chút cảm xúc lo lắng, nhưng cũng dần bị tiêu tan.

Bảo và Đăng đi một vòng ngoài xung quanh ngôi nhà để thăm thú tình hình và xem xét những điều bất thường có khả năng xảy ra không. Sau đó, cả hai cùng tiến vào trong ngôi nhà. Bên trong nhà, đồ đạc giờ đã nhuốm màu thời gian, nhiều đồ đã bị hư hỏng, mục nát. Bụi bặm, màng nhện đã phủ lên những vật dụng trong nhà như một lớp tro bụi xám xịt, làm người ta cảm tưởng như ngôi nhà này đã có lịch sử cả hàng trăm năm.

Sau khi lùng sục khắp các phòng, Bảo và Đăng tìm thấy một căn phòng nhỏ nằm sâu trong ngôi nhà. Trong phòng là một chiếc bàn cũ kỹ và một chiếc rương lớn đã bị mở toang, cùng với những xấp giấy tờ bị vứt lộn xộn như vừa trải qua một trận càn. Bảo sau khi thấy đống giấy tờ cũ kỹ không có gì đặc biệt cũng không màng tới. Ngoài thứ đó ra, căn phòng này cũng chẳng còn lại gì. Trong khi Bảo tỏ ra chán nản, thì Đăng lại coi những tờ giấy như một thứ đáng để nghiên cứu, bèn đem về nhà xem xét.

Sau khi mang về nhà để tìm hiểu thêm, Đăng phát hiện ra các tờ giấy này có điều gì đó kì lạ. Khác với những loại giấy bình thường, nhưng những tờ giấy này lại sần sùi, nham nhám chứ không phẳng mịn, hệt như những tờ giấy bị nhúng nước vào rồi phơi khô. “Có gì đó không ổn ở đây”, Đăng nghĩ thầm trong đầu. Vậy nên, Đăng đã thử hơ những tờ giấy này qua lửa. Kì lạ thay, những nét vẽ khác bị ẩn đi trên những tờ giấy lại dần hiện rõ ra.

– Trời ơi! Thật không thể tin nổi, đằng sau những tờ giấy cũ kỹ này lại ẩn chứa những ký tự bí ẩn. – Đăng thốt lên.

Đăng lập tức kể sự việc này cho Bảo. Ngay lập tức sau đó, Bảo đã có mặt tại nhà của Đăng để cùng nhau giải mã những ký tự này.

– Suýt nữa thì mình đã bỏ qua một mật mã thú vị như vậy. – Bảo giọng vừa vui, mà cũng vừa tự trách vì lúc đó đã không quan tâm đến những tờ giấy cũ kỹ này.

Tuy nhiên, một vấn đề mà đôi bạn gặp phải chính là việc phải xếp và giải mã những ký tự này như thế nào. Mặc dù đã thử qua rất nhiều cách, nhưng dường như mọi thứ đều rơi vào bế tắc. Cho đến tối muộn, cả hai vẫn suy nghĩ xem nên giải quyết mật mã này như thế nào.

Cho đến hôm sau, Bảo vô tình xem được một chương trình truyền hình kinh nghiệm của thám tử về giải mã những ký tự trong các vụ án kinh điển trong khi đang ăn sáng, những ký tự trong chương trình và trên giấy có những sự tương đồng với nhau. Vậy nên Bảo đã thử phương pháp đó và giải mã ký tự thành công.

Bất ngờ đến vô cùng tình cờ khiến Bảo hét lên vì sung sướng và hạnh phúc sau khi đã phá giải được bí mật. Ngay sau đó, Bảo đã gọi điện đến Đăng để báo tình hình.

– Đăng ơi, mình đã phá giải được mật mã của các ký tự rồi!

– Thật vậy sao! Thế thì tốt quá rồi. Mình sẽ qua nhà cậu ngay lập tức, chờ mình nhé! – Giọng của Đăng hớn hở , vui cẫng lên hệt như một đứa trẻ nhận được quà.

Sau khi hai người bạn gặp nhau, họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng lại một lần nữa các ký tự. Sau đó, họ đã nhận ra các ký tự này dẫn đến một địa điểm ở một khu ở tập thể cũ gần phía ngoại ô. Không chần chừ thêm một giây phút, đôi bạn thân liền cùng nhau bắt xe buýt ra địa chỉ đó để khám phá bí ẩn được ẩn giấu sau mật mã ký tự này.

Sau khi dừng xe, Đăng và Bảo đứng trước một khu tập thể cũ đã bỏ hoang. Vì đã không có người ở từ lâu, nên nơi đây đã bị người dân xung quanh trưng dụng làm bãi thải phế liệu, hoang vắng và ảm đạm đến lạnh người.

– Nơi này thật là u ám. Mày nghĩ chúng ta có tìm thấy gì không? – Đăng hỏi, giọng

hơi lo lắng.

– Cứ thử đi. Chúng ta đã đi xa đến thế này rồi. – Bảo lên tiếng động viên Đăng, đồng thời cũng là để tự trấn tĩnh bản thân mình.

Sau một hồi chuẩn bị xong về mặt tâm lý, cả hai tìm đường để đi vào khu nhà tập thể hoang tàn. Men theo con đường, hai người đã đi đến số phòng đã được chỉ định. Đó là một căn phòng nhỏ, nằm ở cuối dãy hành lang, khuất trong một góc nhô ra phía bên ngoài cái đồng. Có lẽ vì đã quá lâu ngày, nên ổ khóa bên ngoài đã rỉ sét, chỉ cần tác động mạnh vào chiếc khóa một chút, lập tức cửa phòng đã được mở ra. Bảo và Đăng cùng nhau bước vào bên trong phòng. Bụi trong đó đã phủ kín, mùi mốc bốc lên xung quanh khiến cả hai suýt nữa phải chạy ra ngoài.

– Quả là một nơi bỏ hoang. – Bảo thốt lên, giọng có phần khó chịu – Nhưng mật mã đã dẫn dắt chúng ta đến nay. Chắc chắn nơi này phải có một điều gì đó đang được ẩn giấu sau lớp bụi này.

Nói rồi, cả hai cùng bắt đầu tìm kiếm và lục lọi các ngóc ngách xung quanh. Sau khi lục tung khắp cả căn phòng, hai cậu bạn đã tìm ra một chiếc hộp nhỏ bị khóa, nằm khuất trong một góc bàn. mặc dù căn phòng đã cũ nát, nhưng chiếc hộp này vẫn còn vẹn nguyên. Một linh cảm mách bảo hai cậu bạn rằng trong đây chắn hẳn chứa thứ gì quan trọng. Để tìm được chiếc chìa khóa, theo kinh nghiệm cá nhân và mách bảo, Đăng tiến đến chiếc chậu cây cũ và đập ra. Bất ngờ thay, chiếc chìa khóa cũng theo lớp đất khô quắt mà bị rơi ra ngoài.

– Cậu quả là có tài điều tra và trinh thám đó, ha ha! – Bảo trố lên, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thán phục.

Có được chìa khóa, hai người đã cùng nhau mở chiếc hộp. Thứ bên trong hộp khiến cả hai vô cùng ngạc nhiên và bất ngờ. Bên trong chiếc hộp nhỏ được khóa chặt có một tấm thư, một bức hình cùng một hộp đựng nhỏ chứa một sợi dây chuyền. Thông qua bức thư, hai người biết được chủ nhân căn nhà hoang nơi góc phố đó chính là một vị thám tử tư, đang điều tra một vụ án đặc biệt, nên để tránh gây nguy hiểm cho gia đình, ông đã phải xa vợ và con khi đứa con chỉ vừa 7 tuổi và giấu đi việc mình đã có gia đình. Chiếc hộp này được ông chuẩn bị cho con gái làm quà tặng sinh nhật tuổi 18 phòng khi ông xảy ra chuyện gì không hay trong lúc thi hành điều tra.

Sau khi đọc bức thư, Đăng và Bảo đã vô cùng xúc động. Tiếp đó, hai người vô tình xem qua ảnh người con gái của ông. Bỗng nhiên, một cảm giác quen thuộc bỗng hiện lên trong tâm trí hai người khiến cả hai dựng tóc gáy.

– Cậu có nhớ không, hình như chúng mình đã nhìn thấy đứa bé trong bức ảnh này rồi! – Đăng thốt lên kinh ngạc.

– Cậu nói đúng. Tớ có cảm giác đứa bé này rất giống hình ảnh cô Thi dạy văn của chúng mình hồi nhỏ. Chẳng lẽ người này chính là cha của cô Thi? – Bảo vẫn chưa hết ngạc nhiên, vừa nói vừa đặt ra câu hỏi nghi vấn.

Để khẳng định chắc chắn, họ quyết định đem chiếc hộp về nhà và sau đó hẹn một buổi cùng trò chuyện với cô Thi. Khi trò chuyện, từ cô Thi họ biết được cô đã xa cha từ năm lớp 2 vì cha bận đi làm nhiệm vụ, đồng thời cha cô cũng đã mất sau đó không lâu. Càng nói đến cha, cô càng trở nên xúc động.

– Cha tôi là một người rất đáng kính. Ông luôn bảo vệ chúng tôi, dù phải rời xa gia đình! – Cô Thi nói, giọng nghẹn ngào.

Đăng và Bảo sau khi nghe chuyện của cô Thi cũng đã dám khẳng định chắc chắn rằng người con gái mà vị thám tử kia nhắc đến chính là cô. Vậy nên, họ đã giao lại chiếc hộp cho cô và kể lại toàn bộ sự việc. Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, cô Thi đã vô cùng nghẹn ngào và bật khóc.

– Tôi thật sự không biết phải cảm ơn hai em thế nào. Chiếc hộp này không chỉ là kỷ vật của cha tôi mà còn là cầu nối để giúp tôi gặp lại ông thêm lần nữa! – Cô Thi nói, từng giọt nước mắt hạnh phúc lăn trên khuôn mặt.

Đăng và Bảo sau khi giải mã được bí ẩn từ căn nhà bỏ hoang và gửi lại được kỷ vật cho cô Thi cũng cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc vì đã làm được một việc đầy ý nghĩa. Chuyến phiêu lưu đã khép lại, bí ẩn đã được giải mã nhờ sự đoàn kết, lòng dũng cảm và trí thông minh của hai người bạn. Họ đã cùng nhau tạo nên những kỉ niệm và ngày tháng thanh xuân thật tươi đẹp và tuyệt vời.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *