Tìm hiểu tác giả tác phẩm
Tác giả: Bồ Tùng Linh (1640 – 1715)
- Là nhà văn nổi tiếng thời Thanh (Trung Quốc), sinh ra trong một gia đình nhà Nho nghèo.
- Ông sống trong thời kỳ xã hội phong kiến mục ruỗng, thi cử bất công, kẻ sĩ tài năng bị chèn ép.
- Cả cuộc đời ông không thành công trên con đường khoa cử nhưng lại có sự nghiệp văn chương rực rỡ.
- Tác phẩm tiêu biểu: Liêu trai chí dị (tạm dịch: “Ghi chép kỳ lạ ở Liêu trai”) – một tập truyện truyền kỳ đặc sắc.
Tác phẩm: “Liêu trai chí dị” và truyện “Đạo sĩ núi Lao”
- Liêu trai chí dị gồm hơn 400 truyện ngắn viết bằng văn ngôn, khai thác chất liệu kỳ ảo, siêu nhiên như hồ ly, ma quỷ, tiên giới… để phản ánh xã hội, thể hiện nhân sinh quan, triết lí sống và khát vọng cá nhân.
- Thể loại: Truyện truyền kỳ (tự sự xen yếu tố kỳ ảo).
- Truyện “Đạo sĩ núi Lao” kể về nhân vật Vương Sinh – một người trẻ ham học đạo, vượt núi đến cầu tiên học phép nhưng do không chịu được khổ cực, không đủ kiên trì nên cuối cùng không học được gì mà còn bị vợ chê cười.
- Giá trị nội dung:
- Phản ánh mối quan hệ giữa con người với thế giới siêu nhiên (thần, tiên) qua lăng kính kỳ ảo.
- Phê phán sự nôn nóng, thiếu kiên nhẫn trong tu thân học đạo.
- Ngợi ca đạo đức bền gan, lòng thành tâm, sự khiêm nhường trong hành trình tìm kiếm chân lý.
- Giá trị nghệ thuật:
- Xây dựng tình huống hấp dẫn, kết cấu truyện chặt chẽ, lối kể linh hoạt, sinh động.
- Sử dụng yếu tố kỳ ảo xen thực hợp lý, cuốn hút.
- Kết thúc bất ngờ, mang ý nghĩa giáo huấn sâu sắc.
Đọc hiểu bài Đạo sĩ núi lao
ĐẠO SĨ NÚI LAO
Trong ấp (huyện) có chàng họ Vương, vào hàng thứ bảy, là con nhà cố gia, tuổi trẻ mộ đạo, nghe nói trên núi Lao Sơn(1) có một vị tiên, liền quẩy tráp tới thăm. Trèo lên hết một ngọn núi, thấy một nhà quán, um tùm cây mát. Một vị đạo sĩ(2) ngồi trên bồ đoàn(3) tóc trắng rủ xuống tận cổ, tinh thần sắc sảo. Sinh khấu đầu làm lễ, bắt chuyện, thấy đạo lí huyền diệu, bèn tôn làm thầy.
Đạo sĩ nói:
– Chỉ sợ anh sức yếu, không chịu nổi khó nhọc.
Thưa là: “được”.
Học trò đạo sĩ rất đông, sẩm tối mới kéo nhau về. Vương cùng họ cúi đầu làm lễ chào nhau, rồi quyết định ở lại trong quán.
Sáng tinh sương, đạo sĩ đã gọi Vương dậy, đưa cho chiếc rìu, bảo theo lũ học trò đi hải củi. Hơn một tháng, tay chân phỏng mọng, đau không chịu nổi, có bụng muốn về.
Một buổi chiều, về đến quán, thấy đạo sĩ đang ngồi uống rượu với hai người khách. Trời đã tối mà chưa thấy thắp đèn, đốt lửa gì cả. Đạo sĩ bèn cắt một miếng giấy tròn như tấm gương, dán lên vách. Phút chốc, ánh trăng vằng vặc từ trên vách chiếu xuống, sáng rõ cả ngọn cỏ, sợi tơ. Bọn học trò chạy quanh hầu hạ.
Một người khách nói:
– Đêm nay trời đẹp, cùng nhau vui uống, nên cho ai nấy đều vui.
Bèn cầm hồ rượu trên bàn, rót cho bọn học trò đứng hầu, dặn mọi người nên uống thật say. Vương nghĩ bụng hồ rượu nhỏ như thể mà chia ra bảy, tám người, làm sao cho đủ. Thấy bọn chúng, đứa cầm chén, đứa vác chậu, tranh nhau uống trước, như sợ mất hết, không tới lượt mình. Vậy mà rót hết chén này đến chén khác, vẫn chẳng thấy rượu vơi đi chút nào, bụng thầm lấy làm lạ.
Bỗng một vị khách nói:
– Dưới trăng đẹp mà uống suông mãi cũng buồn. Sao chẳng mời chị Hằng xuống chơi?
Đạo sĩ bèn lấy một chiếc đũa, vứt vào giữa Mặt Trăng. Bỗng thấy một người đẹp từ trong bóng sáng bước ra: lúc mới đến, chưa đầy một thước, mà vừa đặt chân đến đất thời cao lớn như người thường, lưng thon thả, cổ trắng muốt, áo quần phấp phới, uyển chuyển múa khúc Nghê Thường… […]
Vương thích lắm, đem lòng kính mộ đạo sĩ, bụng muốn về cũng tiêu tan.
Lại qua một tháng nữa, khổ không kham, mà đạo sĩ vẫn chưa truyền cho một phép gì. Sốt ruột quá, bèn lên cáo từ, xin về:
– Đệ tử qua mấy trăm dặm đường tới xin học thầy; dầu chẳng học được cái đạo trường sinh bất tử, cũng mong thầy dạy cho chút gì gọi là hả chút lòng cầu học. Thế mà qua hai, ba tháng, chỉ những sáng đi kiếm củi, tối lại trở về. Hồi ở nhà, đệ tử chưa bao giờ khổ như thế.
Đạo sĩ cười, bảo:
– Ta đã nói trước là anh không chịu nổi khó nhọc, nay đã quả nhiên. Sáng mai, sẽ cho người dẫn anh về.
Vương lại nài nỉ:
– Đệ tử làm lụng đã nhiều, xin thầy dạy cho một thuật mọn, khỏi phụ công lao đệ tử lặn lội tới đây.
Đạo sĩ hỏi muốn cầu thuật gì, Vương nói:
– Thường thấy thầy đi đâu, tường vách không ngăn nồi, chỉ xin một phép ấy cũng đủ lắm.
Đạo sĩ cười, nhận lời. Bèn dạy cho phép bắt quyết(4), bảo miệng đọc mấy câu thần chú, rồi hô: “Vào đi! Vào đi!”. Vương đối mặt với bức tường, nhưng ngần ngừ không dám vào. Đạo sĩ lại hô rằng:
– Cứ vào đại thử coi!
Vương theo lời, thong thả tiến lại, nhưng đến tường bị vấp. Đạo sĩ bảo cúi đầu, vào thật nhanh, đừng rụt rè. Vương bước xa bức tường mấy bước, đọc câu thần chú, bước nhanh tới, cảm thấy như chỗ trống không. Quay nhìn lại thì đã thấy mình ở bên kia tường. Mừng quá, vào lạy tạ xin về.
Đạo sĩ nói:
– Về nhà phải giữ gìn đứng đắn; không thế thì phép không nghiệm nữa đâu.
Nói rồi, cấp tiền cho Vương ăn đường mà về.
Đến nhà, chàng khoe đã gặp tiên, tường vách dày đến đâu cũng không ngăn nổi. Vợ không tin. Vương theo như cách đạo sĩ đã dạy, cách tường mấy bước, cúi đầu chạy ù vào. Đầu đập tường cứng ngã lăn đùng. Vợ nâng dậy, nhìn xem, thấy trán sưng bươu bằng quả trứng. Vợ chế giễu mãi. Vương vừa thẹn vừa tức, chửi mãi lão đạo sĩ bất lương.
(Bồ Tùng Linh, Liêu trai chí dị (Nguyễn Đức Lân dịch),
NXB Văn học, Hà Nội, 2006, tr. 20 – 23)
* Chú thích:
(1) Núi Lao Sơn: ngọn núi nổi tiếng ở phía đông nam tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc.
(2) Đạo sĩ: người tu tiên.
(3) Bồ đoàn: chiếc chiếu đan bằng cỏ bồ, hình tròn, đê người đi tu hành quỳ hoặc ngồi cho êm, mỗi khi hành lễ.
(4) Bắt quyết: dùng ngón tay đan chéo vào nhau kết thành chữ để làm phép.
Câu 1. Hãy dẫn ra một chi tiết thể hiện rõ yếu tố “kì” trong văn bản truyện trên.
Câu 2. Mục đích và kết quả của việc tu tiên học đạo của Vương Sinh là gì?
Câu 3. Vì sao nói truyện có kết thúc bất ngờ? Kết thúc truyện như thế có ý nghĩa thế nào?
Câu 4. Đặc điểm chung của các câu in đậm dưới đây là gì? Việc sử dụng những kiểu câu đó có tác dụng gì?
– Đạo sĩ nói:
Chỉ sợ anh sức yếu, không chịu nổi khó nhọc.
Thưa là: “được”.
– Vương bước xa bức tường mấy bước, đọc câu thần chú, bước nhanh tới, cảm thấy như chỗ trống không. Quay nhìn lại thì đã thấy mình ở bên kia tường. Mừng quá, vào lạy tạ xin về.
Câu 5. Hãy chỉ ra sự khác biệt giữa yếu tố kì ảo trong văn bản truyện Đạo sĩ núi Lao với yếu tố kì ảo trong một truyện thần thoại mà anh/ chị đã học (đọc).
Hướng dẫn giải chi tiết
Câu 1.
Dẫn ra một chi tiết thể hiện rõ yếu tố “kì” trong văn bản truyện, ví dụ:
– Đạo sĩ bèn cắt một miếng giấy tròn như tấm gương, dán lên vách. Phút chốc, ánh trăng vằng vặc từ trên vách chiếu xuống, sáng rõ cả ngọn cỏ, sợi tơ.
– Đạo sĩ bèn lấy một chiếc đũa, vứt vào giữa Mặt Trăng. Bỗng thấy một người đẹp từ trong bóng sáng bước ra.
Hoặc:
– Đạo sĩ có thuật “đi đâu, tường vách không ngăn nổi”.
Câu 2.
– Mục đích tu tiên học đạo của Vương Sinh là học được phép thuật của vị tiên trên núi.
– Kết quả: Học được thuật đi xuyên tường vách nhưng khi về nhà lại không thể thực hiện được, chẳng những cơ thể bị đau đớn mà còn xấu hổ vì bị vợ chê cười.
Câu 3.
– Truyện có kết thúc bất ngờ vì phần kết thúc không có hậu dành cho Vương Sinh. Sau nhiều ngày kham khổ tưởng rằng học được một thuật nhỏ để về áp dụng nhưng kết quả lại không được như mong muốn.
– Ý nghĩa của kết truyện: học đạo là để giúp đời, làm những việc có ích nên không thể áp dụng phép thuật một cách tùy tiện hay để chỉ để khoe khoang; muốn đắc đạo, cần bền gan vững chí, sẵn sàng đối diện và vượt qua gian khổ.
Câu 4.
– Các câu in đậm đều là câu rút gọn thành phần chủ ngữ. Đây là một trong những biểu hiện của hiện tượng phá vỡ những quy tắc ngôn ngữ thông thường.
– Tác dụng: nhấn mạnh, làm nổi bật nội dung thông tin cần chuyển tải (ở đây là lời nói, hành động của nhân vật Vương Sinh).
Câu 5.
HS có thể chọn truyện thần thoại theo hiểu biết cá nhân nhưng cần chỉ ra sự khác nhau sau đây:
– Ở truyện thần thoại, yếu tố kì ảo chủ yếu nhằm giải thích nhận thức, cách lí giải của người cổ đại về các hiện tượng tự nhiên, vũ trụ; thường gắn với thần linh.
– Với truyện truyền kì, yếu tố kì ảo góp phần tạo nên những nhân vật, hành động khác (bất) thường. qua đó, phản ánh những vấn đề của đời sống trần thế, hằng ngày của con người; không chỉ gắn với thế giới thần tiên mà còn thể hiện ở ma, quỷ.
Câu hỏi mở rộng từ tác phẩm
Câu hỏi nội dung – tư duy – cảm nhận
Câu 1. Qua nhân vật Vương Sinh, anh/chị hãy nêu nhận xét về con đường tu tiên – học đạo mà tác giả muốn đề cập?
Câu 2. Phân tích vai trò của yếu tố kỳ ảo trong việc xây dựng tình huống truyện “Đạo sĩ núi Lao”.
Câu 3. Anh/chị có suy nghĩ gì về lời nhắc nhở của đạo sĩ khi tiễn Vương Sinh về: “Về nhà phải giữ gìn đứng đắn; không thế thì phép không nghiệm nữa đâu”?
Câu 4. Truyện “Đạo sĩ núi Lao” giúp anh/chị rút ra bài học gì trong học tập và rèn luyện bản thân hôm nay?
Câu 5. Hãy phân tích nghệ thuật xây dựng kết thúc bất ngờ trong truyện và hiệu quả mà nó mang lại.
Câu hỏi liên hệ – vận dụng
Câu 1. Liên hệ truyện “Đạo sĩ núi Lao” với câu tục ngữ “Có công mài sắt, có ngày nên kim” để làm rõ ý nghĩa của sự kiên trì.
Câu 2. Liên hệ với truyện cổ tích “Thạch Sanh” để so sánh cách xây dựng yếu tố kỳ ảo và mục đích sử dụng.
Câu 3. Theo anh/chị, câu chuyện có thể xem là lời phê phán kiểu người học đạo vì mục đích vụ lợi không? Vì sao?
Câu 4. Qua truyện, hãy liên hệ với một hiện tượng trong thực tế hiện nay: người trẻ nôn nóng, thiếu kiên trì khi học tập hoặc khởi nghiệp.
Câu 5. Từ truyện “Đạo sĩ núi Lao”, liên hệ một tình huống thực tế trong đời sống để thấy rằng: có tài năng thôi chưa đủ, cần cả đạo đức và bản lĩnh.
Câu hỏi trắc nghiệm
Câu 1. Yếu tố kỳ ảo nào sau đây không có trong truyện “Đạo sĩ núi Lao”?
A. Chiếc gương giấy phát sáng như trăng
B. Người đẹp múa khúc Nghê Thường bước ra từ ánh trăng
C. Đạo sĩ cưỡi rồng bay về trời
D. Vương Sinh học được phép xuyên tường
→ Đáp án: C
Câu 2. Kết cục của nhân vật Vương Sinh là gì?
A. Trở thành tiên
B. Học được phép và dùng để giúp người
C. Không sử dụng được phép và bị vợ chê cười
D. Ở lại núi tu đạo trọn đời
→ Đáp án: C
Câu 3. Lý do khiến Vương Sinh không thành công trong việc học đạo là:
A. Không có trí thông minh
B. Không được đạo sĩ truyền dạy gì
C. Không đủ kiên trì và lòng thành
D. Bị người khác cản trở
→ Đáp án: C
Câu 4. Truyện “Đạo sĩ núi Lao” thuộc thể loại nào?
A. Truyện ngắn hiện đại
B. Truyện cổ tích dân gian
C. Truyện truyền kỳ
D. Thần thoại
→ Đáp án: C
Câu 5. Qua truyện, bài học sâu sắc nhất mà người đọc rút ra là gì?
A. Phép thuật là có thật nếu biết tìm kiếm
B. Học đạo là để khoe khoang với đời
C. Chỉ người tài năng mới được học phép
D. Cần có sự kiên trì, khiêm tốn và đạo đức khi học đạo, rèn mình
→ Đáp án: D
Certainly! Below is the full English translation of the content you provided. All formatting, numbering, bold text, and structure have been kept exactly the same as the original:
Learn about the author and the work
Author: Pu Songling (1640 – 1715)
A famous writer during the Qing Dynasty (China), born into a poor Confucian scholar family.
He lived during a time when the feudal society was decaying, examinations were unfair, and talented scholars were suppressed.
His whole life, he did not succeed on the path of imperial examinations but had a brilliant literary career.
Representative work: Strange Tales from a Chinese Studio (Liáozhāi zhì yì – roughly translated as “Strange Stories from Liaozhai”) – a remarkable collection of chuanqi tales.
The work: Strange Tales from a Chinese Studio and the story “The Taoist of Mount Lao”
Strange Tales from a Chinese Studio consists of over 400 short stories written in classical Chinese, exploiting fantastical and supernatural elements such as fox spirits, ghosts, and immortal realms to reflect society, express philosophical views on life, and convey personal aspirations.
Genre: Chuanqi tale (narrative fiction interwoven with fantastical elements).
The story “The Taoist of Mount Lao” tells of a young man named Wang – passionate about learning Taoist magic – who climbs the mountain to seek a master. However, due to his inability to endure hardship and lack of perseverance, he ends up learning nothing and returns home in shame, mocked by his wife.
Content value:
- Reflects the relationship between humans and the supernatural (gods, immortals) through a fantastical lens.
- Criticizes the impatience and lack of perseverance in self-cultivation and spiritual learning.
- Praises perseverance, sincerity, and humility in the pursuit of truth and enlightenment.
Artistic value:
- Constructs engaging situations, a tightly-knit plot, and a flexible, vivid narrative style.
- Employs fantastical elements blended with realism in an effective, captivating way.
- Ends unexpectedly, carrying a profound moral lesson.
Reading comprehension: The Taoist of Mount Lao
THE TAOIST OF MOUNT LAO
In a hamlet (county), there was a man surnamed Wang, seventh-born in the family, from a long-established family. In his youth, he was fond of the Tao. Hearing that there was an immortal on Mount Laoshan(1), he carried a case and went to visit. After climbing to the top of a mountain, he saw a tea house, shaded by lush trees. A Taoist(2) was sitting on a meditation mat(3), his white hair hanging down to his neck, his spirit sharp and alert. The student bowed and began conversing, finding the Taoist’s doctrines profound, and thus took him as a master.
The Taoist said:
– I only fear your strength is too weak to endure hardship.
He replied: “I can.”
The Taoist had many disciples. Only at dusk did they return. Wang bowed to them and decided to stay at the tea house.
At dawn, the Taoist called Wang, gave him an axe, and told him to follow the disciples to gather firewood. After more than a month, his hands were blistered, and he could hardly bear the pain, and considered returning home.
One evening, returning to the tea house, he saw the Taoist drinking wine with two guests. Night had fallen, yet no lamp or fire was lit. The Taoist cut a piece of paper shaped like a round mirror and stuck it on the wall. In an instant, bright moonlight shone from the wall, illuminating even blades of grass and strands of silk. The disciples bustled around serving the guests.
One guest said:
– Tonight is lovely. Let us drink joyfully, and may everyone partake in the merriment.
He picked up the wine pot from the table and poured for the disciples, instructing all to drink heartily. Wang wondered how such a small pot could suffice for seven or eight people. He saw them, one with a cup, another with a basin, scrambling to drink first, as if fearing it would run out. Yet they poured cup after cup, and the wine never diminished. Wang was silently amazed.
Suddenly, one guest said:
– Drinking beneath the moon grows dull. Why not invite Lady Chang’e to join us?
The Taoist then took a chopstick and threw it into the moon. Immediately, a beautiful woman stepped out from the light. At first, she was less than a foot tall, but upon setting foot on the ground, she grew to human size – a slender waist, snowy-white neck, fluttering garments – gracefully dancing the “Nightingale Dress”…
Wang was enchanted, growing in admiration for the Taoist, and any desire to return vanished.
Another month passed. The hardship became unbearable, yet the Taoist had not taught him a single spell. Impatient, Wang went to bid farewell:
– I’ve journeyed hundreds of miles to learn from you. Even if I cannot attain immortality, I hoped to learn a little to satisfy my longing for knowledge. But after two or three months, it’s just gathering firewood by day and returning at night. I’ve never suffered so much even at home.
The Taoist laughed and said:
– I told you from the start you wouldn’t endure hardship. And now, it’s proven true. Tomorrow morning, I’ll have someone guide you home.
Wang insisted:
– I’ve worked hard. Please teach me at least a minor skill, so my efforts won’t be in vain.
The Taoist asked what technique he desired. Wang said:
– I often see you walk through walls and barriers. Just teach me that one spell; it will suffice.
The Taoist laughed and agreed. He taught him to form hand seals(4), recite incantations, and chant: “Enter! Enter!” Facing the wall, Wang hesitated. The Taoist urged:
– Just go ahead and try!
Wang stepped forward slowly, but hit the wall. The Taoist told him to lower his head and move swiftly, without hesitation. Wang stepped back a few paces, recited the incantation, and walked briskly forward – he felt nothing, and when he looked back, he was already on the other side of the wall. Overjoyed, he bowed in gratitude and asked to leave.
The Taoist said:
– Once home, you must behave righteously. Otherwise, the spell will lose its power.
Then he gave Wang money for the journey home.
At home, Wang boasted about meeting an immortal and how no wall could stop him. His wife didn’t believe him. Wang followed the Taoist’s instructions: stepped a few paces from the wall, lowered his head, and rushed in. He struck the wall hard and fell flat. His wife helped him up and found a bump the size of an egg on his forehead. She mocked him endlessly. Ashamed and furious, Wang cursed the deceitful Taoist nonstop.
(Pu Songling, Strange Tales from a Chinese Studio (translated by Nguyễn Đức Lân),
Literature Publishing House, Hanoi, 2006, p. 20 – 23)
Footnotes:
(1) Mount Laoshan: a famous mountain in southeastern Shandong province, China.
(2) Taoist: a person practicing Taoist cultivation.
(3) Meditation mat: a round mat woven from bō grass for monks to kneel or sit on during rituals.
(4) Form hand seals: using interlaced fingers to form symbolic hand signs for magic.
Comprehension Questions
Question 1. Provide one detail that clearly shows a fantastical element in the story.
Question 2. What were the purpose and the result of Wang Sheng’s Taoist learning?
Question 3. Why is the ending of the story considered unexpected? What is the significance of such an ending?
Question 4. What do the following bolded sentences have in common? What is the effect of using such sentence structures?
– The Taoist said:
Only fear your strength is weak, unable to endure hardship.
Answered: “Yes.”
– Wang stepped back a few paces from the wall, recited the incantation, stepped forward quickly, felt as though into empty space. Looking back, he had already passed through the wall. Overjoyed, he bowed and asked to return.
Question 5. Point out the difference between the fantastical elements in The Taoist of Mount Lao and those in a mythological story you have studied (or read).
Detailed Answer Guide
Question 1.
Details showing fantastical elements in the story, for example:
– The Taoist cut a paper circle like a mirror and stuck it to the wall. Instantly, bright moonlight shone from it, clearly illuminating even grass and silk threads.
– The Taoist threw a chopstick into the Moon. A beautiful woman then emerged from the moonlight.
Or:
– The Taoist had a technique that allowed him to walk through walls.
Question 2.
– Purpose: Wang Sheng wished to learn the immortal’s magic skills on the mountain.
– Result: He learned the wall-walking spell but couldn’t apply it at home; not only was he injured, but also ridiculed by his wife.
Question 3.
– The story has an unexpected ending because it does not offer a happy resolution for Wang Sheng. Despite enduring hardship and seemingly learning a skill, the result did not meet expectations.
– Significance:
Learning the Way is
to help others and do good, not for showing off or using magic frivolously. To achieve enlightenment, one must endure hardships with steadfast will.
Question 4.
– The bolded sentences are all elliptical sentences, omitting the subject. This is a stylistic break from normal language rules.
– Effect: Emphasizes and highlights key content (in this case, Wang Sheng’s speech and actions).
Question 5.
Students may choose a mythological story they know, but must point out the following differences:
– In mythology, fantastical elements mainly serve to explain ancient perceptions of natural phenomena and the universe; often involve deities.
– In chuanqi tales, fantastical elements help build unusual characters and events to reflect real-life social issues and everyday life. These elements are not limited to gods or immortals, but also include ghosts and spirits.
Extended Questions from the Work
Content – Reasoning – Interpretation
Question 1. Through the character of Wang Sheng, what does the author suggest about the path of learning the Way (Taoist cultivation)?
Question 2. Analyze the role of fantastical elements in building the plot of “The Taoist of Mount Lao.”
Question 3. What are your thoughts on the Taoist’s reminder when sending Wang Sheng home: “Once home, you must behave righteously; otherwise, the spell will lose its power”?
Question 4. What lessons does “The Taoist of Mount Lao” offer for your own learning and self-discipline today?
Question 5. Analyze the artistic use of an unexpected ending in the story and its effect.
Connection – Application Questions
Question 1. Relate the story “The Taoist of Mount Lao” to the proverb “Perseverance grinds iron into a needle” to illustrate the value of perseverance.
Question 2. Compare with the folktale “Thạch Sanh” (Vietnamese folk tale) in how fantastical elements are used and their purpose.
Question 3. Do you think the story is a criticism of those who seek magical knowledge for selfish purposes? Why?
Question 4. From the story, relate to a real-life phenomenon: young people today being impatient and lacking perseverance in learning or starting a business.
Question 5. From “The Taoist of Mount Lao,” relate to a real-life situation showing that talent alone is not enough – one also needs ethics and determination.
Multiple Choice Questions
Question 1. Which of the following fantastical elements is not found in “The Taoist of Mount Lao”?
A. A paper mirror shining like the moon
B. A beautiful woman dancing the Nightingale Dress emerging from moonlight
C. The Taoist riding a dragon to the heavens
D. Wang Sheng learning to walk through walls
→ Answer: C
Question 2. What is the fate of the character Wang Sheng?
A. Becomes an immortal
B. Learns the spell and uses it to help others
C. Fails to use the spell and is mocked by his wife
D. Stays on the mountain to cultivate forever
→ Answer: C
Question 3. Why did Wang Sheng fail in his Taoist learning?
A. He lacked intelligence
B. The Taoist taught him nothing
C. He lacked perseverance and sincerity
D. Others obstructed him
→ Answer: C
Question 4. What is the genre of “The Taoist of Mount Lao”?
A. Modern short story
B. Folktale
C. Chuanqi tale
D. Mythology
→ Answer: C
Question 5. What is the most profound lesson the reader can draw from the story?
A. Magic is real if one searches for it
B. Learning magic is to show off
C. Only the talented deserve to learn magic
D. One needs perseverance, humility, and ethics in learning and self-cultivation
→ Answer: D
